Chương 10
ly hợp trong các tác phẩm điện ảnh nên dần dần Giản Nhu cũng học được cách lãng quên.
Cho dù không thể quên nhiều chuyện quá khứ nhưng cô coi đó là một bộ phim đã đóng máy.
Khi bộ phim hạ màn, câu chuyện có kết cục riêng của nó.
Mặc dù chưa hẳn là cái kết mà bản thân mong muốn nhưng cũng chỉ có thể thản nhiên chấp nhận.
Vì vậy khi nghe Lạc Tình kể chuyện phong lưu của Trưởng phòng Trịnh, người tình trong mộng của cô ấy, Giản Nhu cũng chỉ cười cười như người ngoài cuộc.
Cô tưởng rằng mọi thù hận trước kia đã tan thành mây khói, cô và anh hoàn toàn trở thành người qua đường, nhưng vào năm thứ năm sau khi chia tay, một cuộc hội ngộ không kịp trốn tránh đã diễn ra.
Trong khách sạn Quốc tế, Giản Nhu đứng đợi trước cửa thang máy sáng loáng.
Không hiểu tại sao trong lòng cô đột nhiên nảy sinh cảm giác thiếu an toàn, cảm giác này càng lúc càng mãnh liệt.
Cửa thang máy từ từ mở ra, cô nhanh chóng đi vào.
Khi phát hiện bên trong còn có một hình bóng quen thuộc, cảm giác thiếu an toàn nhấn chìm cô trong giây lát.
Một khi đã không còn đường nào để thoát, cô chỉ có thể coi như không có chuyện gì xảy ra.
Cô đeo cặp kính râm, chăm chú ngắm nhìn đô thị phồn hoa ở bên dưới.
Thang máy tiếp tục di chuyển xuống dưới, tuy chỉ nhìn về phía trước nhưng Giản Nhu vẫn cảm nhận được ánh mắt không hề kiêng dè đang quét qua gương mặt mình, xuống đôi vai trần, thuận theo đường cong cơ thể trong bộ váy bó sát, cuối cùng dừng lại ở chân cô.
Cổ họng khô khốc đến mức không chịu nổi, cô ho khẽ một tiếng.
Người đàn ông đưa mắt lên nhìn gương mặt Giản Nhu, mỉm cười, hỏi "Em sao thế?
Tiếp khách xong rồi à?" Giản Nhu đương nhiên hiểu từ "tiếp khách" mà anh cố ý nhấn mạnh có ý nghĩa là gì, cô trả lời bằng giọng điệu vô cùng mờ ám "Anh đã biết rồi, cần gì phải hỏi?" "Nếu không ngại thì hãy tiết lộ một chút, giá của em là bao nhiêu?" Người đàn ông này...
May mà có cặp kính râm che khuất cặp mắt tóe lửa, Giản Nhu giả bộ thản nhiên "Bình thường tôi không nhận tiền, chỉ xem đối phương cho tôi vai diễn thế nào." Tiếng "ding dong" vang lên, thang máy đã xuống đến tầng một, cô nhanh chóng đi ra cửa.
Tuy nhiên người đàn ông nhanh hơn cô một bước.
"Chỉ cần đưa em lên làm nữ chính, là ai cũng được, đúng không?" Thiên hạ có câu "bốc đồng là ma quỷ", nhưng trước khi nghĩ tới câu này, Giản Nhu đã buột miệng trả lời "Tất nhiên bao gồm cả anh, Trưởng phòng Trịnh " Một tháng saụ Xe "bảo mẫu 1 " lao nhanh trong đêm tối.
Những tòa nhà cao tầng vùn vụt lướt qua, các tòa nhà càng lúc càng lộng lẫy, khí thế hơn, như muốn phô bày địa vị và quyền thế của chủ sở hữụ 1 Xe ô tô chuyên chở nghệ sĩ.
Ngược lại, dòng người và xe cộ nhỏ như hạt bụi, dập dềnh trong thành phố, không có chốn về.
Giản Nhu đưa mắt nhìn ra ngoài cửa xe.
Thành phố này là nơi cô sống từ nhỏ đến lớn nhưng nó luôn xa lạ, tựa hồ không thuộc về cô mà chỉ thuộc về một số ít nắm trong tay đặc quyền vô tận.
Người quản lý Uy Gia ngồi bên cạnh không ngừng lải nhải "Về vị khách tối nay, chỉ cần anh ta vui vẻ, đừng nói lăng xê cô thành diễn viên hạng A, thành "nhất tỷ" cũng có khả năng ấy chứ Cô hãy tự mình lo