Chương 60
lỗi Thời Luật, giờ đầu tôi rất đau, không thích hợp để nói chuyện tiếp." Day nhẹ huyệt thái dương, An Khanh cầm lấy điện thoại "Ngày mai tôi sẽ gọi lại cho anh." Kể từ khi quen biết nhau đến nay, đây là lần đầu tiên An Khanh chủ động ngắt cuộc gọi với Thời Luật.
Cô lại tắt máy.
Lòng cô đang loạn, đại não cũng rơi vào trạng thái đình trệ, An Khanh cảm thấy mình như một cỗ máy bị lỗi chương trình, không tìm thấy bất kỳ quy luật hay phương hướng nào.
Cô hiểu rất rõ, trạng thái này bắt nguồn từ tập hồ sơ kia.
Sự thật khiến cô cảm thấy chán ghét người nhà họ Thời về mặt sinh lý, nhưng lại xót xa cho những gì Thời Luật và cô gái đó đã trải qua.
Muốn dừng lại, không muốn lội vào vũng nước đục của nhà họ nữa, nhưng một giọng nói khác lại vang lên An Khanh, cô phải giúp anh ấy.
Rồi lại có một giọng nói khác cảnh cáo Cô lấy tư cách gì mà giúp anh ta Cô đâu phải là đấng cứu thế Cô không muốn đưa ra những quyết định khiến bản thân hối hận trong lúc đầu óc hỗn loạn, An Khanh chọn cách rời xa tất cả những người và những việc làm phiền mình, cô ở lỳ trong khách sạn Hương Sơn suốt hai ngày.
Nếu không phải Thời Luật tìm đến tận nơi, có lẽ thời gian cô ở đây còn kéo dài hơn nữa.
...
Mặt trời xuống núi, gió đêm khẽ lùa vào.
An Khanh và Thời Luật ngồi dưới ô che nắng, sự im lặng hiếm thấy bao trùm.
Thời Luật là người mở lời trước "Biết hết rồi sao?" "Em nghe được phiên bản nào?" Anh đi thẳng vào vấn đề, không thèm vòng vo "Khách làng chơi?
Gái bán hoa?
Hay dàn cảnh tống tiền?" Chuyện năm đó có rất nhiều phiên bản, phiên bản được truyền tai nghe chân thực nhất không nghi ngờ gì chính là đại thiếu gia nhà họ Thời nảy sinh tình cảm với một tiếp viên KTV, tuổi trẻ thiếu hiểu biết nên bị đối phương quay video tống tiền.
Phiên bản khác thì nói con gái riêng của anh rể cũ Thịnh Lương Hải tác phong không đứng đắn, thời cấp ba đã là một đứa bất hảo, dụ dỗ thiếu gia nhà họ Thời, lâu ngày nảy sinh tình cảm.
Bản mà Ôn Chính nghe ngóng được chính là bản đầu tiên Khách làng chơi và gái bao.
Thật giả khó phân, chỉ có hồ sơ vụ án mới trở thành vật chứng.
Nhưng cái gọi là vật chứng đó, rốt cuộc đã bị trộn lẫn bao nhiêu phần giả dối?
Trầm tư một lát, An Khanh hỏi ngược lại "Có thể để tôi nghe phiên bản từ phía chính chủ là anh trước không?" "Tôi muốn nghe phiên bản từ miệng em trước." Thời Luật quay đầu nhìn cô, ánh mắt đạm mạc "Đó là loại phiên bản thế nào, mà có thể khiến ánh mắt em nhìn tôi như nhìn hồng thủy mãnh thú như vậy?" Trong ánh mắt cô có thương hại, có tiếc nuối, thậm chí...
còn có cả khinh miệt.
Hồi mới quen, Ôn Chính vì muốn giành lại cô mà đứng dưới tuyết ở cổng đại viện, cô chỉ ngước mắt nhìn một cái, nơi đáy mắt thoáng qua cũng chính là ánh mắt này.
"Anh đợi tôi một chút." An Khanh đứng dậy về phòng, lúc quay lại ban công, trên tay cô có thêm một túi hồ sơ màu nâu nhạt.
Cô đưa túi hồ sơ cho Thời Luật "Thứ tôi thấy, là phiên bản này." Không phải nghe kể.
Mà là nhìn tận mắt.
Mở túi hồ sơ, lấy ra mấy tờ giấy bên trong, Thời Luật lướt nhanh qua vài lượt.
Con dấu mờ mờ ở góc dưới bên phải rõ ràng là được đóng thêm vào