Chương 54
Luật để Dì Vân lên trước.
Dì Vân lên trên cũng không nói nhiều, chỉ nói đã làm một ít thức ăn ngon “Bố cháu đi Tô Châu rồi, ngày mai mới về." Biết trình độ nấu ăn của mẹ mình, bát cháo trắng đó Thời Luật không múc cho An Khanh bao nhiêu, chỉ chừng nửa bát nhỏ.
An Khanh chợp mắt một lúc cũng đói, nhìn thấy món thịt xào ớt chuông mình thích nhất, còn dùng ớt chuông, cô giơ ngón tay cái khen dì Vân "Vẫn là dì Vân hiểu cháu nhất." Trong thời gian bị bệnh không được ăn đồ quá đạm vị, phải kiêng cay, ớt chuông không cay, kết hợp với thịt xào cũng coi như hợp khẩu vị cô.
"Đâu phải dì hiểu con, là chồng tương lai của con hiểu con đấy." Dì Vân giúp cô búi lại mái tóc rối "Cậu rể là người tốt, ban đầu dì còn lo cậu ấy giống con rể nhà họ Phùng, xem ra là dì lo xa rồi." Nhà họ Phùng mà Dì Vân nhắc tới là một người bác trong đại viện, cũng chỉ có một cô con gái độc nhất.
Con rể kinh doanh ở Tương Thành, mười năm trước dựa vào nhà họ Phùng mà hưởng không ít lợi lộc, công ty cũng lên sàn chứng khoán trong thời gian ngắn.
Kết quả sau khi lên sàn, gã con rể nuôi một cô hot girl bên ngoài.
Cô nàng đó đủ kiểu khoe ảnh khiêu khích, khiến con gái nhà họ Phùng tức giận đến mức sảy thai, đến nay vẫn vô sinh.
Đại viện chỉ lớn bằng ngần ấy, nhà ai có chuyện gì là truyền còn nhanh hơn cả mạng internet.
Đã không còn là thời đại "quan lớn ép thương gia" nữa, những người trong giới này của họ đều bị mấy cuốn tiểu thuyết và phim truyền hình thần thánh hóa rồi.
Nếu thực sự quan lớn có thể che cả bầu trời, thì bác Phùng đến nay vẫn đương chức, con gái bị bắt nạt đến thế mà ông cũng chẳng thể làm gì được con giáp thứ mười kia?
Ả hot girl đó năm năm trước đã sinh được con trai ở Hồng Kông, bắt nhịp thời đại internet, cách dăm ba bữa lại livestream bán hàng, xây dựng hình tượng nữ cường nhân độc lập, được fan ca tụng ngưỡng mộ.
Thế nên đôi khi An Khanh cũng tự hỏi có phải vì sống trong giới này, nghe thấy, nhìn thấy quá nhiều chuyện bẩn thỉu, nên mới không còn tin vào thứ gọi là tình yêu bền lâu?
Cũng giống như chính cô, sự rung động dành cho Thời Luật dường như đã biến chất.
Bởi lẽ, từ khoảnh khắc Thời Luật đáp lại một chữ "Được", giữa họ chỉ còn lại lợi ích.
Đúng như lúc này cô đang ăn thịt xào, rõ ràng biết là Thời Luật dặn Dì Vân cho ớt chuông, còn có món canh trứng rau chân vịt cô thích, nhưng cô không còn thấy cảm động như lúc ở Bắc Kinh ăn miếng quýt anh bóc cho nữa.
Tâm như lặng mặt nước, không còn chút gợn sóng.
An Khanh thầm nghĩ Thật tốt.
Người ta thường nói, sau một trận ốm nặng, con người sẽ đại triệt đại ngộ.
An Khanh nằm viện năm ngày, sau khi bình phục hoàn toàn, mối quan hệ giữa cô và Thời Luật cũng khôi phục lại trạng thái bình thường trước mặt mọi người thì ân ái, sau lưng lại tương kính như tân.
Dăm ba bữa lại đến nhà họ Thời làm khách, dù biết rõ bàn thức ăn kia chẳng phải do Cao Việt nấu, An Khanh vẫn dẻo miệng khen ngợi "Dì Cao, trình độ của dì sắp đuổi kịp đầu bếp nhà hàng Michelin rồi đấy, món cơm chiên dứa này là món ngon nhất mà con từng được ăn." Những lúc như thế, Thời Luật thường sẽ cầm một tờ khăn giấy, giúp