Chương 52
của hai nhà rồi.
Thời Luật nhìn thấu tâm tư của cô, anh bưng bát cháo đã múc xong đi đến ngồi trước giường bệnh, múc một thìa không quên thổi vài hơi cho nguội bớt rồi mới đưa đến bên môi cô.
Diễn xuất đúng chuẩn Ảnh đế, không đi làm diễn viên thì thật là uổng phí.
Trước mặt Cao Việt, An Khanh cũng chẳng buồn bóc mẽ Thời Luật.
Cô há miệng đón lấy từng muỗng cháo anh đút tận môi, cũng không quên buông lời khen ngợi trái lương tâm "Dì Cao, cháo dì nấu ngon thật đấy." Nghe vậy, Cao Việt càng thêm vui sướng "Thích thì ăn nhiều một chút, buổi tối dì lại nấu cho con, đổi vị khác nhé, nấu cháo bí đỏ hạt kê." "Dì Cao thật tốt, con thích nhất là cháo bí đỏ." Phải công nhận rằng, cô diễn cũng rất sâụ Đặc biệt là cái miệng này, ngọt đến mức khiến các bậc tiền bối cực kỳ yêu thích.
Cộng thêm diện mạo dịu dàng, dễ mến và vẻ mặt chân thành, dù biết rõ cô đang nói dối, người ta vẫn cảm thấy Cháo này chắc chắn ngon, nếu thấy không ngon thì là do vị giác của bạn có vấn đề chứ không phải cô ấy nói điêụ Ăn xong cháo, Cao Việt về nhà trước.
Thời Luật xuống lầu tiễn bà.
Thật ra An Khanh có nhìn thấy, là Cao Việt liếc mắt ra hiệu cho Thời Luật, bảo anh đi ra ngoài nói chuyện một lát.
Tình mẫu tử hòa thuận chỉ là bề ngoài, việc ân cần mang cháo đến cũng là vì lấy lòng – mỗi người đều có mục đích riêng, mỗi người đều có vai diễn của mình.
Từ nhỏ đã quen với kiểu giả tạo này, An Khanh sớm đã miễn nhiễm.
Đợi Thời Luật quay lại, cô dựng gối sau lưng, tựa vào đầu giường, mỉm cười hỏi "Anh định khi nào thì nói với mẹ anh chuyện của chúng ta?" Nghe thấy giọng mũi đặc quánh của cô, Thời Luật cầm lấy nhiệt kế thủy ngân trên bàn, đi tới sờ trán cô, vẫn còn hơi nóng.
Anh đưa nhiệt kế cho cô "Đo nhiệt độ trước đã." Nhận lấy nhiệt kế, An Khanh thản nhiên nhét vào trong áo trước mặt anh, chẳng chút câu nệ hay thẹn thùng.
Thời Luật kéo ghế ngồi bên giường "Đầu còn choáng không?" "Đỡ nhiều rồi." Cô rút tờ khăn giấy trên bàn, chẳng buồn giữ hình tượng mà lau đi vệt nước mũi sắp chảy ra.
"Khát không?" "Không khát." "Cháo mẹ tôi nấu ngon không?" "Không..." ngon.
An Khanh bị câu hỏi này của anh làm cho bật cười, vo miếng giấy ném vào thùng rác trên bàn, lại rút thêm một tờ dự phòng "Tôi bị sốt, chứ chưa đến mức sốt ngu người." "Cháo đặc như thế mà em cũng nuốt trôi được." Thời Luật cầm lấy bình giữ nhiệt, vặn nắp đưa tới bên môi cô.
"Biết đặc mà anh còn đút cho tôi?" "Tôi đút là em uống?" Uống vài ngụm nước thấy dễ chịu hơn hẳn, An Khanh bất lực vặn lại "Anh đút tận mồm rồi, mẹ anh còn nhìn chằm chằm ở đó, chẳng lẽ tôi ngậm vào rồi phun ra à?" "Có thể phun ra." "..." Anh có ý gì đây?
"Thứ khó ăn thì đừng ăn." Thời Luật nghiêm túc nhìn cô nói "Người mình không thích tiếp xúc thì cũng chẳng cần phải cười giả lả để lấy lòng." Ánh mắt An Khanh đầy vẻ nghi hoặc, biểu thị vẫn chưa hiểu lắm.
Thời Luật "Ở nhà họ Thời chúng tôi, em như vị Nữ Bồ Tát, có thể đi làm càn mà không ai dám nói gì." "Hắt xì " Một tiếng hắt hơi vọt ra, An Khanh vội dùng giấy bịt mũi miệng lại.
Tiếp đó là hai ba tiếng liên tục, nhiệt kế suýt thì rơi ra ngoài.
Cô kẹp chặt cánh tay, lau