Chương 48
thoáng hiện vẻ thẹn thùng.
Ba người bạn học của cậu ta cũng lần đầu thấy dáng vẻ thẹn thùng này, đồng loạt hùa vào huýt sáo trêu chọc.
Tiếng huýt sáo khiến tiệm rượu vang phút chốc biến thành quán bar.
Không thích môi trường ồn ào, Thời Luật cau mày nhìn về phía phát ra âm thanh, thấy thằng nhóc con đang ngồi đối diện An Khanh, chẳng biết họ nói gì mà An Khanh cứ cười mãi.
Không phải kiểu cười mỉm của tiểu thư khuê các, mà là nụ cười rạng rỡ phát ra từ tận đáy lòng.
Người ta thường nói những người chị dịu dàng luôn thu hút đám "sói nhỏ" nhất, câu này quả thực không sai.
Thời Luật không dừng lại thêm nữa, thanh toán rồi rời đi.
Đối với anh, bất kể An Khanh cười nói với ai, mập mờ với tên "sói nhỏ", hay là quay lại với Ôn Chính, đều không liên quan gì đến anh.
An Khanh không hề biết Thời Luật đã rời đi, cô cũng chẳng còn tâm trí đâu mà quan tâm, vì lúc này cô trò chuyện với Ninh Trí Viễn quả thực rất vui vẻ.
Biết cô là giáo viên Lịch sử, Ninh Trí Viễn đã kể cho cô nghe một cách sinh động về những giai thoại dã sử không có trong sách giáo khoa.
Cậu nói Dương Ngọc Hoàn vốn dĩ chẳng yêu Đường Huyền Tông, thứ bà yêu chẳng qua là quyền lực, lại còn nói thực ra là Đường Huyền Tông muốn ăn vải, nên mới mượn danh nghĩa Dương Ngọc Hoàn để sai hạ nhân phi ngựa nghìn dặm vận chuyển vải về kinh.
Chính câu nói "Đường Huyền Tông muốn ăn vải" này đã thành công chọc cười An Khanh.
"Em nghe dã sử ở đâu thế?" An Khanh tất nhiên không để cậu nói bừa “Vải là món Dương Ngọc Hoàn thích ăn, đừng có nghe dã sử lung tung.
Việc bà ấy yêu Đường Huyền Tông có lẽ có yếu tố quyền lực thật, dù sao thì dưới một người trên vạn người, nảy sinh tình cảm cũng là lẽ thường." "Vậy còn cô giáo An thì sao?" Ninh Trí Viễn không đùa giỡn nữa, ánh mắt nghiêm túc hỏi "Nếu cô là Dương Ngọc Hoàn, cô sẽ rung động với Đường Huyền Tông?
Hay là ở lại bên cạnh Thọ Vương Lý Mạo?" Ai cũng biết trong lịch sử nhà Đường, Dương Ngọc Hoàn ban đầu gả cho Thọ Vương Lý Mạo, là con dâu của Đường Huyền Tông, sau đó mới được Đường Huyền Tông đưa vào cung, chính thức sắc phong làm Quý phi.
Và cũng chính vì mối quan hệ trái với luân thường đạo lý này mà từ xưa đến nay, hai người họ luôn là chủ đề bị bàn tán nhiều nhất.
Tuy nhiên, An Khanh lại nghe ra tầng ý nghĩa khác từ câu hỏi của Ninh Trí Viễn.
Nếu đoán không sai, Ninh Trí Viễn chắc hẳn biết rõ cô là con gái nhà ai, và đã đính hôn với con trai nhà nào, nếu không, cậu thanh niên này đã chẳng lấy dã sử về Dương Ngọc Hoàn và Đường Huyền Tông ra làm mồi nhắm cho cuộc trò chuyện.
Xem người quả nhiên không thể chỉ nhìn tuổi tác, những kẻ đứng sau đều có thân phận và tâm cơ thâm sâu, nếu không sao cậu ta chẳng chọn quán bar mà lại chọn tiệm rượu vang thanh nhã này?
Nơi này vốn không phải là nơi mà những thanh niên bình thường có thể chi trả nổi.
"Chủ đề này không có 'nếu như', tôi cũng không phải Dương Ngọc Hoàn." An Khanh nhìn đồng hồ, đã 10 giờ rưỡi, cô mỉm cười đứng dậy "Không còn sớm nữa, tôi phải về nhà đây." "Cô giáo An " Ninh Trí Viễn lần này lấy hết can đảm “Cho em xin WeChat của cô nhé." Ba người bạn học ở bàn kia đều đang nhìn