Chương 42
gặp nguy hiểm.
Nhà Mạnh Lão cách Liễu Oánh Lí không xa, chưa đầy mười phút đi đường.
Lối vào khách sạn hơi tắc, An Khanh xuống xe trước, chạy bộ vào trong, tình cờ chạm mặt Thời Luật vừa bước xuống từ chiếc Audi A8 màu đen.
Lời nói dối bị bóc trần, nhưng An Khanh không hề tỏ ra hoảng loạn "Em cũng vừa tới." Cô chạy vào nên tóc bị gió thổi rối bời, hơi thở gấp gáp "Em thấy chúng ta cần phải nói chuyện chính thức một chút." Vì trong lòng quá căng thẳng, có một chiếc xe đang lái tới phía sau mà cô hoàn toàn không hay biết.
Thời Luật nhìn thấy liền nắm lấy tay cô, kéo mạnh cô vào lòng mình.
Chiếc xe lao rất nhanh vừa vặn lướt qua sát người cô.
Sau cơn hú vía, gương mặt An Khanh mới hiện lên một tia hoảng hốt, cô theo bản năng túm chặt lấy áo khoác của người đàn ông trước mặt.
Trong xe vẫn còn tài xế của nhà họ Thời, Thời Luật nắm tay cô, dắt cô đi về phía nhà hàng dùng trà chiềụ Đến nhà hàng, An Khanh vẫn còn thở hổn hển, chưa kịp gọi trà đã lên tiếng "Em cần phải đính chính lại câu nói hôm đó của mình." Thời Luật giơ tay ra hiệu nhân viên phục vụ đừng vào quấy rầy, chỉ để cô nói hết câụ "Không phải là các anh đều giống nhaụ" An Khanh không sợ hãi mà đón nhận ánh mắt của anh, nghiêm túc nói "Mà là chúng ta đều giống nhaụ" Cùng gánh vác trách nhiệm như nhaụ Cùng không thuần túy như nhaụ Nhiều năm sau khi nhớ lại, An Khanh vẫn cảm thấy chính từ ngày hôm ấy, tâm thế của cô đã thay đổi rất nhiềụ Sự kiêu hãnh và tự trọng hoàn toàn bị nghiền nát bởi sự cân nhắc lợi hại, từ đó mất đi sự tự tin và thoải mái như lúc mới quen biết Thời Luật.
Cho đến tận bây giờ, An Khanh vẫn còn nhớ rõ phản ứng thờ ơ của Thời Luật sau khi nghe xong câu nói đó của cô.
Anh hỏi "Em chắc chắn chúng ta đều giống nhau?" Câu hỏi ấy mang ý nghĩa nhắc nhở nan nhắc cô rằng nếu muốn hôn ước này tiếp tục, cô phải giữ đúng ranh giới, không được có bất kỳ ý nghĩ vượt quá giới hạn nào nữa.
Trong cuộc hôn ước này, An Khanh từng là người nắm quyền chủ động, nhưng từ giây phút cô chủ động gọi vào số điện thoại của người đàn ông trước mặt, hẹn anh đến Liễu Oanh Lý, cô đã mất đi tư cách cầm quyền.
Từ xưa đến nay, bất kể là mưu quyền hay chỉ bàn chuyện tình cảm nan quyền kiểm soát luôn nằm trong tay kẻ tỉnh táo hơn.
Mới chỉ bốn tháng ngắn ngủi , cô đã rơi vào kết cục như hiện tại, nếu thời gian kéo dài hơn chút nữa, e rằng kết cục của cô còn thảm hại hơn.
Dù biết rõ kết cục thê thảm, cô cũng chẳng còn lựa chọn nào khác, bởi lời của Mạnh Lão đã nói rất rõ ràng Vào thời khắc mấu chốt, chỉ có nhà họ Thời mới có thể giúp bố cô một tay.
"Nếu em không giống anh, em đã chẳng ngồi đây để mặc anh mỉa mai." An Khanh cười khổ "Em cũng có lòng tự trọng mà, Thời Luật." Nhân viên phục vụ mang trà bánh lên.
Thời Luật đẩy ấm trà khổ đinh anh gọi cho cô tới trước mặt cô, còn phần mình giữ lại là bạch trà.
Dòng nước trà đắng chát chảy qua cổ họng, còn làm tổn thương lòng tự trọng hơn cả những lời nhục mạ của anh, trước khi đến đã chuẩn bị tâm lý, nhưng những gì phải đối mặt lại vượt xa dự tính của An Khanh.
Cô không