Đăng Nhập Đăng Ký
Đăng nhập Đăng ký
⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡
Chương 260

khách.
“Báo cáo xét nghiệm nước tiểu của Ninh Trí Viễn ở bên trong.” Ném chiếc cặp công văn lên sofa, Thời Luật đi thẳng vào phòng ngủ.
Nhìn thấy hai chữ “Âm tính”, An Khanh mới thở phào nhẹ nhõm như trút được gánh nặng, thế nhưng không dùng ma túy không có nghĩa là không tàng trữ ma túy.
Cô bước vào phòng ngủ, đúng lúc Thời Luật vừa cởi hết quần áo.
Mặt An Khanh bắt đầu nóng bừng lên.
Hai đêm quấn quýt tại khách sạn nghỉ dưỡng ở Mạc Can Sơn, Hồ Châu, vì vết rách chưa lành nên không làm thật nhưng bị anh dùng tay và miệng trêu chọc nhiều lần, còn khiến cô đỏ mặt tim đập nhanh hơn cả lúc làm thật.
Thời Luật thong thả cầm áo choàng tắm mặc vào, thắt chặt dây đai rồi xoay người lại “Anh đi tắm trước đã, có vấn đề gì thì mai hỏi, tối nay anh không muốn trả lời bất cứ câu hỏi nào liên quan đến Ninh Trí Viễn.” Nghe ra anh đang cố kìm nén cơn giận, An Khanh không hỏi nữa.
Tiếng nước truyền ra từ phòng tắm.
Nghĩ đến những lời của Mạnh Lão, cùng với những khó khăn và cục diện mà Thời Luật đang đối mặt, An Khanh nan người vốn chẳng thể giúp gì được cho anh nan bỗng nhiên muốn giúp anh giải tỏa ưu phiền.
Ý nghĩ đó vừa nảy ra, An Khanh dứt khoát trút bỏ chiếc váy ngủ trên người, đi đến trước phòng tắm vặn chốt cửa.
Sau khi mở cửa, An Khanh mới phát hiện bên trong chẳng hề có hơi nước, Thời Luật đang dùng nước lạnh.
Vừa vào trong tắt vòi hoa sen, Thời Luật đã giữ lấy và hôn cô.
Môi lưỡi lạnh lẽo, mang theo một luồng khí lạnh nhưng An Khanh vẫn ôm chặt cổ Thời Luật, ngửa đầu đón nhận nụ hôn.
Thời Luật mút chặt lấy lưỡi cô, bàn tay lớn ra sức nhào nặn nơi eo mông, hôn đến khi cô thở hổn hển mới bế cô đặt lên bệ rửa mặt bên ngoài phòng tắm.
“Muốn lấy lòng anh?” Ánh mắt Thời Luật có chút oán trách, “Lo lắng anh lại ra tay đối phó với Ninh Trí Viễn sao?” An Khanh không nói gì, chỉ ngẩng đầu nhìn anh, hốc mắt tràn lệ.
Cô mới hỏi “Anh không sợ sao?” “Sợ cái gì?” “Lỡ như bố em là loại bùn nhão không trát nổi tường, anh không sợ sẽ liên lụy đến anh và gia đình anh sao?” Thời Luật hỏi ngược lại “Trong mắt em, anh là loại người nào?” “Là người tốt.” “Bây giờ cũng thế?” “Luôn luôn như vậy.” An Khanh nghẹn ngào, “Hay là chúng ta ly hôn trước đi.” “Mẹ anh lại nói gì với em rồi?” “Mẹ anh không nói gì với em cả, bà ấy đối xử với em rất tốt.” “Đã đi gặp Mạnh Lão rồi sao?” Trước mặt anh dường như không có bí mật nào, lúc nào cũng dễ dàng bị anh nhìn thấụ An Khanh lắc đầu trong nước mắt “Anh đừng có lúc nào cũng đổ lỗi cho người khác.
Mắt em không mù, tai em không điếc, tin tức em đều xem cả, những chuyện đang xảy ra anh muốn giấu cũng không giấu nổi.” Ánh mắt Thời Luật nhìn cô có chút thất vọng “Không tin anh có thể xử lý tốt?” “Là em không tin vào chính bản thân mình.” Cô ngẩng đầu lên “Anh từng nói với em, con người phải biết rõ năng lực của mình đến đâu, năng lực bao nhiêu thì làm việc bấy nhiêụ Mỗi ngày sống ở đây em đều thấy rất áp lực, em đau khổ và tự dằn vặt, thậm chí em không ngừng nghi ngờ quyết định tái hôn với anh ban đầu là đúng hay sai.
Anh rõ ràng là một người tốt, có tiền đồ rộng mở, vậy mà em lại mặt


⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡