Chương 220
cô thành Tống Cẩn, cô đưa tay đẩy lồng ngực anh ra nhưng khuôn mặt lại bị đôi bàn tay anh nâng lên.
“An Khanh, em nghe cho rõ đây.
Thời Luật tôi không gây sự nhưng cũng chẳng sợ việc gì.
Đừng có nghe vài câu chịu không nổi là lại muốn bỏ đi.” Thời Luật uống rượu không bị đỏ mặt nhưng mắt anh dễ đỏ ngầu , “Ngoan ngoãn ở lại cho tôi, đừng có suốt ngày chỉ nghĩ đến chuyện lén lút bỏ đi.” Nghe xong, sống mũi An Khanh cay xè, cô cúi đầu không còn mặt mũi nào đối diện với anh.
Bởi vì cô thực sự đã từng nghĩ đến việc lẳng lặng rời đi...
Không đi, ở lại chỉ liên lụy đến anh mà thôi.
Thời Luật cúi đầu, trán chạm trán với cô.
Hơi thở lẫn mùi rượu phả lên mặt cô, thấy cô vẫn cứ cúi gằm mặt xuống, anh hỏi một câu mà anh đã muốn hỏi từ lâu “Có phải chỉ có lên giường với em, em mới chịu yên ổn đi theo anh không?” Đôi mắt Thời Luật đỏ ngầụ Từ ánh mắt ấy, An Khanh có thể cảm nhận được sự thất vọng, không cam lòng và bất lực của anh lúc này.
Chỉ một ánh nhìn, An Khanh liền hiểu ra rằng trong mấy tháng giằng co vừa qua, không chỉ mình cô đau khổ, mà Thời Luật cũng đau khổ chẳng kém gì.
Từ lúc cô phá két sắt trộm hộ khẩu, quyết định cùng Thời Luật đi đăng ký kết hôn, cho đến khi Thời Luật vì cứu cô mà liều mình mạo hiểm, không tiếc đặt cược cả mạng sống và vận mệnh của gia tộc.
Giữa họ đã bắt đầu nảy sinh một loại dây dưa về cảm xúc.
Chỉ là chính cô vẫn hoàn toàn chưa hay biết.
Nếu Thời Luật thực sự ngủ với cô, thì khác gì bố anh là Thời Thiều Ấn?
Một vài hành động của cô, ở khía cạnh nào đó, chẳng phải cũng đang dồn ép Thời Luật sao?
Ép Thời Luật phải đưa ra một lời giải thích, cho dù...
chỉ là thông qua con đường tình dục.
Dù là đêm ở khách sạn Bắc Kinh anh vẫn không hề lung lay trước sự quyến rũ của cô, hay đêm nay mượn rượu để đòi cô một câu trả lời, Thời Luật đều đang muốn nói với cô rằng Hãy cho anh thêm chút thời gian.
“Em không đi đâu nữa đâu, Thời Luật.” An Khanh vòng tay ôm lấy cổ anh, kiễng chân ôm thật chặt, vùi mặt vào vai anh, “Em theo anh về Giang Thành, cùng anh sống những ngày tháng bình dị.” Là sống qua ngày, không phải yêu đương.
Tạm thời Thời Luật vẫn chưa thể cho cô tình yêụ Bởi vì tình yêu chẳng là gì so với sinh mạng.
Một vấn đề đơn giản như vậy mà đến tận bây giờ cô mới nhìn thấu, hèn chi lúc nãy Thời Luật lại mượn rượu để hỏi cô gay gắt như thế.
Để rồi rất nhiều năm về sau, khi An Khanh nhớ lại đêm nay, nếu lúc đó cô giống như đêm ở khách sạn Bắc Kinh ép Thời Luật phải hành động, thì Thời Luật tuyệt đối sẽ “gạo nấu thành cơm” với cô ngay trong đêm.
Bởi vì Thời Luật đã chuẩn bị sẵn sàng tâm thế giống như bố mình, cả phần đời còn lại phải gánh vác nợ nần và đau khổ, chỉ để giữ cô bên mình, bảo vệ cô một đời bình an.
Thế là một tuần sau, khi trở về Giang Thành.
An Khanh được Thời Luật đưa đến Cục Dân chính Tây Hồ để tái hôn, cô không hề hỏi thêm một lời nào.
Lúc chụp ảnh thẻ, không còn ánh mắt oán hận như lần kết hôn đầu tiên, lần này An Khanh trang điểm xinh đẹp, tóc búi bằng trâm gỗ, đứng cạnh Thời Luật cười