Chương 166
hiện Lục Chinh, Chủ tịch Tập đoàn Thịnh Viễn, hôm nay đã được bảo lãnh ra tù.
Trong thời gian tại ngoại chờ xét xử, bị cáo phải đeo vòng chân điện tử và phạm vi hoạt động chỉ giới hạn trong quận Phong Đài, Bắc Kinh.
Việc Lục Chinh – nhị thiếu gia nhà họ Lục – đột ngột ra tù đã phủ thêm một lớp sương mù dày đặc lên giai đoạn then chốt vốn đã ngã ngũ.
Cục diện càng lúc càng khó nhìn rõ hướng đi, An Khanh thậm chí còn có ảo giác tin nhà họ Lục thua cuộc truyền ra từ giới Bắc Kinh trước đó chỉ là một đòn hỏa mù.
Đúng lúc này, bố cô lại vội vã đi một chuyến đến Nam Kinh.
Đi Nam Kinh làm gì, gặp ai, bố không nhắc tới, cô cũng không thể hỏi.
Ba ngày sau trở về, câu đầu tiên bố nói với cô là “Không thể đợi thêm được nữa, lần này con phải nghe lời bố, đi qua Mỹ ở một thời gian đi, bên đó bố đã tìm người sắp xếp xong xuôi cả rồi.” An Khanh thừa biết nếu mình ở lại chỉ càng làm vướng chân bố, nhưng trong lòng cô có quá nhiều nỗi lo âu và uẩn khúc.
Những lời của Mạnh Lão, chuỗi hành động bất thường của Thời Luật, chiếc Volkswagen Santana đen kia, rồi cả những lời lấp liếm vụng về của Ninh Trí Viễn...
Ngay khi nhận được tin nhắn từ thư ký Trần Tiến Xương báo rằng vé máy bay đi Los Angeles ngày mốt đã đặt xong, An Khanh không hề chần chừ thêm một giây nào, cô nhấn gọi cho Quý Bình “Thời Luật đang ở đâu?” Không còn gọi “thiếu gia” như mọi khi, cũng không còn giọng điệu đùa cợt, tông giọng cô lúc này nghiêm túc và đanh thép “Giúp tôi chuyển lời tới Thời Luật, hai giờ rưỡi chiều nay tại Liễu Oanh Lý, không gặp không về.” Không phải An Khanh không muốn gọi thẳng cho Thời Luật.
WeChat chưa bị chặn, vẫn còn là bạn bè, nhưng chính sự tự ti đang giày vò khiến cô dù trong thời điểm này vẫn không cách nào đối diện trực tiếp với anh.
Cô sợ nghe thấy giọng nói của Thời Luật, sợ lòng kiêu hãnh của mình sẽ không cho phép mình mở lời hẹn gặp; cô chỉ có thể gọi qua Quý Bình, mượn cái “loa phát thanh” này để ép bản thân mình một lần, đối mặt với anh để đòi một câu trả lời.
Gần hai tháng sau, lần đầu tiên gặp riêng Thời Luật, vẫn ở phòng bao Liễu Oanh Lý, trong lòng An Khanh ngổn ngang muôn mối.
Lần này cô tự gọi cho mình ấm khổ đinh, còn gọi cho Thời Luật là bạch trà.
Rõ ràng đã là tháng Tư, liễu bên Tây Hồ đã xanh non mơn mởn, vậy mà tay cô vẫn lạnh buốt.
Cô bưng chén trà áp vào lòng bàn tay để sưởi ấm, mỉm cười dịu dàng “Em biết anh sẽ không nhẫn tâm mà bỏ mặc em.” Thấy sắc mặt cô không còn hồng hào như trước, ánh mắt cũng mờ đục vô thần, giữa tháng Tư mà ngoài áo khoác còn choàng thêm khăn len cashmere; Thời Luật gọi phục vụ vào, gọi một ấm Phổ Nhĩ và bảo mang trà khổ đinh đi.
“Anh ấy à, lúc nào cũng vậy, cứ thích làm người tốt.” An Khanh cười nói “Lại còn kiểu làm người tốt mà không muốn cho ai biết.” Thời Luật cầm lấy chén trà trong tay cô định đổ trà khổ đinh đi, khi chạm vào bàn tay lạnh lẽo của cô, anh liền đứng phắt dậy “Đến bệnh viện.” “Em không sao.” An Khanh ngẩng đầu, vẫn mỉm cười với anh, “Chỉ là chứng thể hàn bình thường thôi.” Để anh yên tâm, cô chủ động cầm lấy chén trà, đổ bỏ trà khổ đinh, đổi