Chương 162
sặc ho liên tục.
Khăn giấy nằm ở phía Thời Luật, cô định đi vòng qua để lấy.
Thời Luật đã nhanh tay đưa hộp khăn giấy cho cô trước.
Anh thậm chí chẳng thèm nhìn cô, tiếp tục cúi đầu nghiên cứu bàn cờ, cứ như thể bất luận Mạnh Lão nói gì với cô cũng chẳng liên quan gì đến người “chồng cũ” này vậy.
“Bác Mạnh, bác đừng kể chuyện cười nhạt nhẽo khi người ta đang uống trà chứ.” Dùng khăn giấy lau miệng xong, để tránh lúng túng, An Khanh lảng sang chuyện khác “Tối nay bác có rảnh không?
Cháu mời bác dùng bữa?” “Cái đó cháu phải hỏi chồng cũ của cháu ấy.” Mạnh Lão chẳng nể mặt cô chút nào, “Bác vừa mới nhận lời chồng cũ cháu rồi, tối nay đi cùng nó đến một nơi rất hay.” Nơi đó là chỗ nào, An Khanh đại khái cũng đoán được, chắc là tiệm trà và cửa hàng rượu vang ở phía rừng thủy sam kia.
Loại người tinh tường như Mạnh Lão mà đến đó, chẳng phải sẽ sớm nhận ra ông chủ đứng sau là Tiết Trạch – thái tử gia của giới thượng lưu Bắc Kinh sao?
An Khanh nghĩ Đi cũng tốt.
Biết sớm tốt sớm, để nhà họ Thời cũng sớm ngày trút được gánh nặng trong lòng.
Cô mỉm cười nói “Vậy cháu xin hẹn bác dịp khác.” “Thêm một người chẳng lẽ chồng cũ cháu lại mời không nổi?” Mạnh Lão sao có thể bỏ qua cơ hội này, “Chưa nghe câu \'lạc đà gầy còn lớn hơn ngựa\' sao?
Chẳng lẽ ly hôn xong hai đứa định làm kẻ thù luôn đấy à?” Câu nói này kéo cả hai vào cuộc.
Ngược lại, Thời Luật vẫn không hề bị xao nhãng.
Khoảnh khắc quân đen rời tay, ván cờ lật ngược thế cờ, từ thua thành thắng.
“Bác đã nói nhiều vậy để làm nhiễu loạn tâm trí mà cháu vẫn thắng được bác ” Mạnh Lão tâm phục khẩu phục “Tối nay hai đứa không ai phải mời khách cả, để ta mời.” Ông đứng dậy nói “Lão già này nhịn từ Tết đến giờ, hôm nay phải giáo huấn hai đứa một trận hẳn hoi.” ...
Hoàng hôn buông xuống trên lối nhỏ rừng thủy sam, không khí tĩnh lặng mang chút cổ kính.
Mạnh Lão không phải lần đầu đến đây, quen thuộc dẫn đường vào quán trà, gọi ba ấm một ấm Phổ Nhĩ, hai ấm khổ đinh.
Khi nhân viên bưng trà và bánh ngọt lên, Mạnh Lão chỉ tay vào Thời Luật và An Khanh ngồi đối diện “Khổ Đinh cho hai đứa nó.
Đường phèn mang đi.” Ông muốn hai người họ phải nếm trải vị đắng này cho tỉnh ra.
Vốn là con đường vắng vẻ, cả đại sảnh chỉ có bàn của họ.
Quản lý Cao Kiện đã ra hiệu cho nhân viên tránh đi, nên cuộc trò chuyện cũng không cần kiêng dè.
“Bác vốn tưởng thời đại thay đổi, tư tưởng giới trẻ các cháu cũng cởi mở tiến bộ, không như lũ già bọn bác, đầu óc bảo thủ.” Mạnh Lão nhấp ngụm trà nhuận giọng rồi nói tiếp “Nhìn hai đứa bây giờ xem?
Ly hôn mà sắp thành kẻ thù đến nơi rồi.
Nếu không phải nhìn bộ quần áo này, người ta còn tưởng hai đứa sống ở những năm 60 đấy.” An Khanh lúc này giống như một học sinh ngoan ngoãn, ngồi ngay ngắn nghiêm túc nghe Mạnh Lão dạy bảo.
Thời Luật vẫn giữ khuôn mặt bình thản, uống một ngụm trà đắng mà không hề bị ảnh hưởng.
“Nhìn cái bộ dạng này của hai đứa bác thấy mệt thay.” Mạnh Lão tức đến mức nói cả giọng Đông Bắc, “Hai đứa ngồi đây mà ngẫm xem lời bác nói có đúng không.
Nếu còn định làm kẻ thù, thì sau này đừng có đến chỗ bác nữa, cũng đừng nói là quen biết bác.