Chương 155
không cần dựng lên hình tượng quân tử, nói chuyện không cần dùng những từ ngữ nho nhã để phô trương học thức.
Ngay cả mặt đê tiện nhất của mình, anh cũng đã vài lần phơi bày trước mặt cô.
Còn về chuyện có thích hay không?
Có ham muốn tình dục là thật.
Nếu không, anh đã không thường xuyên phải vào nhà vệ sinh dùng nước lạnh rửa mặt khi ở bên cạnh cô.
Anh luôn không ngừng ám thị bản thân phải giữ khoảng cách an toàn với An Khanh, đặc biệt là sau khi nhấp chút rượu, dục vọng đó sẽ bùng lên mạnh mẽ.
Anh luôn cảm thấy, nếu còn tiếp tục với An Khanh, mọi chuyện chắc chắn sẽ không dừng lại ở mức chỉ có ôm hôn và mơn trớn như ngày hôm đó...
Thời Luật quy tất cả những phản ứng ấy là dục vọng.
Vì vậy, trước khi từ dục vọng nảy sinh ra tình yêu, kịp thời tách An Khanh ra cũng là một điều tốt.
Nếu không, lỡ như có ngày anh thực sự vượt rào, thì anh và bố mình có gì khác nhau đâu?
Tại đại viện, An Khanh cùng dì Vân vừa cắn hạt dưa vừa xem chương trình Xuân Vãn.
Khi đồng hồ đếm ngược hiện lên, người dẫn chương trình bắt đầu hô vang 5nan4nan3nan2nan1 Tiếng chuông năm mới vang lên.
Ninh Trí Viễn gửi tin nhắn chúc mừng năm mới đúng vào thời khắc giao thừa Chúc mừng năm mới, An Khanh.
Lời chúc của Ôn Chính đến sau đó vài giây, kèm theo một phong bao lì xì.
An Khanh không nhận lì xì, chỉ lần lượt trả lời hai người họ cùng một nội dung Năm mới vui vẻ.
Cảm thấy đã quá buồn ngủ, cô không đợi bố về nữa mà lên lầu đi ngủ.
Nhưng khi nằm xuống nhắm mắt lại, cô lại chẳng tài nào chợp mắt được.
Cô ngồi dậy, tìm đến WeChat của Quý Bình, nhắn tin hỏi Thiếu gia nhà anh rốt cuộc bị bệnh gì thế?
Lúc này Quý Bình đang lái xe.
Đêm nay Thời Luật đã ghé qua hầm rượu vang ở rừng thủy sam uống vài ly, giờ đang tựa lưng vào ghế sau, lộ rõ vẻ mệt mỏi.
Mãi không thấy Quý Bình trả lời, An Khanh lại gửi thêm một tin nữa Thư ký Quý, anh ngủ rồi à?
Tiếng rung liên tục vang lên khiến Thời Luật đang nhắm mắt phải nhíu mày "Yêu rồi à?" Quý Bình nào dám nói đó là tin nhắn của An Khanh?
Anh ta lắc đầu "Không ạ." Giọng điệu hoảng loạn này rõ ràng là đang nói dối, Thời Luật khẽ cười "Con cái nhà ai?" Quý Bình càng hoảng hơn, không biết nên nói thật hay tiếp tục bịa chuyện.
Thấy Quý Bình mãi không hồi âm, An Khanh trực tiếp gọi điện qua WeChat.
Tiếng rung không dứt khiến Thời Luật khó chịu mở mắt, anh liếc nhìn màn hình điện thoại đang để trên giá đỡ.
Chỉ một cái liếc mắt, anh đã nhận ra ảnh đại diện là hình một người phụ nữ tóc dài đang ôm mặt nan là An Khanh.
Lần này Quý Bình căng thẳng đến mức suýt nữa không cầm chắc tay lái, vội vàng tấp xe vào lề đường, ngay đúng ngã rẽ vào con đường nhỏ dẫn đến rừng thủy sam.
"Nghe đi." Thời Luật bình thản ra lệnh, lại tựa vào lưng ghế lần nữa.
Anh muốn nghe xem giờ này, An Khanh gọi điện cho Quý Bình có chuyện gì.
Quý Bình nghĩ thầm, không nghe không được, mà không nghe thì càng không giải thích rõ được.
Anh ta vuốt màn hình nhận cuộc gọi, vẫn xưng hô như cũ "Chào chị dâu ạ." "Đừng gọi tôi là chị dâu nữa, tôi sắp ly hôn với thiếu gia nhà anh rồi." An Khanh cố gắng làm cho giọng điệu của mình nghe có vẻ vui vẻ hơn