Chương 145
lẽ lo sợ sẽ bị lỡ miệng khai ra điều gì, Quý Bình đỏ mặt quay đi.
An Khanh lại gọi anh ta lại "Giúp tôi một việc nhé, thư ký Quý." Quý Bình quay đầu lại.
"Tối nay bạn tôi tổ chức sinh nhật cho tôi, chắc là sẽ uống chút rượụ Chỗ đó hơi hẻo lánh, lần nào gọi tài xế lái hộ cũng phải đợi hơn 20 phút.
Thiếu gia nhà anh dù sao cũng bận, lại không ở Giang Thành, anh xem có thể làm tài xế riêng cho tôi một buổi tối được không?
Đưa đón tôi một chút?" Quý Bình dĩ nhiên là không từ chối.
Đi trên con đường nhỏ trong rừng thủy sam, An Khanh vẫn cảm thán trong lòng Thư ký Quý đúng là người tốt.
Tốt thật sự.
Biết ơn nghĩa, trọng tình cũ, lại ít nói.
Thời đại này, thanh niên như anh ta thật sự không còn nhiềụ Lúc nãy xuống xe, An Khanh có mời anh ta vào cùng nhưng anh ta từ chối, bảo cô cứ yên tâm tụ tập với bạn bè, dù muộn thế nào anh ta cũng sẽ đến đón.
Thực ra cô làm gì có người bạn nào?
Ninh Trí Viễn dù đã nghỉ đông về Giang Thành, nhưng với thân phận của hai người cộng thêm mối quan hệ đối lập giữa hai gia đình, căn bản không thể gặp mặt.
Nếu không, chuyện truyền ra ngoài chỉ mang lại những điều tiếng không hay cho một người phụ nữ đã kết hôn như cô.
Bao lì xì sinh nhật của Ôn Chính gửi đến cô cũng không nhận, nhận rồi chỉ khiến anh ta tưởng rằng hai người vẫn còn cơ hội.
An Khanh cảm thấy mình sống thật mệt mỏi, sợ trước ngó sau, lo đủ mọi đường, chỉ chưa từng một lần thuận lòng mà nghĩ cho bản thân mình.
Trong phòng bao riêng của quán trà, cô gọi những món mình thích, cũng không đặt bánh kem cho mình.
Sau khi ăn no, cô đan chặt hai tay, nhắm mắt tự nhủ một câu "Chúc tôi sinh nhật vui vẻ." Cơm no rượu say, An Khanh rời quán trà trong trạng thái hơi chếnh choáng.
Khóe mắt cô để ý thấy cánh cổng của ngôi nhà bên cạnh cửa hàng rượu vang hình như đang mở.
Trước đây lần nào đi ngang qua cửa cũng khóa chặt, như thể sợ ai đó phát hiện ra bí mật bên trong.
An Khanh bước tới, giả vờ như vô tình đi ngang qua, liếc mắt nhìn vào trong.
Một bóng hình cao lớn, tuấn tú đang giơ tay dán tranh Tết lên khung cửa.
Nhớ trong sách có nói Có những người sinh ra đã mang khí chất cao quý.
Người đàn ông này chính là loại người đó.
Chỉ riêng cái bóng lưng thôi cũng đã mang lại cho An Khanh một cảm giác "cao không với tới".
Khi người đàn ông nhận ra có ánh mắt ở cửa, anh ta xoay người lại.
Khoảnh khắc nhìn rõ diện mạo của anh ta, An Khanh cuối cùng mới hiểu tại sao mình lại có cảm giác lúc nãy.
Bởi vì thân phận của người đàn ông này nan đúng là cao không với tới thật.
Cỡ công tử Bắc Kinh như Ôn Chính còn chưa chắc đã đủ tầm nói chuyện được với anh ta.
Có chút rượu vào nên gan cũng lớn hơn, cộng thêm việc đoán được mối quan hệ giữa anh ta và cháu gái của Thời Luật “mợ út" hờ như An Khanh không hề né tránh, ngược lại còn tựa vào cửa cười nói "Hóa ra là Tiết đại thiếu gia, năm mới anh không ở Bắc Kinh mà lại lặn lội đường xá xa xôi đến bên hồ Tây này dán tranh Tết sao?" Cô còn giả vờ như không biết mà hỏi "Căn viện này là của anh à?" Tiết Trạch nhận ra cô là mợ út của Thịnh Thư Ý