Chương 120
với anh.
Cô không còn cười nói vui vẻ như trước, sự thân mật chỉ giới hạn khi diễn trước mặt người khác.
Sau khi về homestay, An Khanh vào phòng tắm tắm nước nóng trước.
Trong phòng có sưởi sàn, khi đi ra, cô vẫn mặc bộ đồ ngủ dài tay có thêm áo quây bên trong, cầm máy sấy tóc sấy khô rồi lên giường nằm.
Thời Luật đứng ngoài ban công hút thuốc, ánh mắt thỉnh thoảng lại liếc vào trong.
Phòng chỉ bật đèn ngủ, vẫn đủ rõ để nhìn thấy gương mặt người phụ nữ đang ngủ say yên bình.
Mấy ngày sau khi đến Đại Lý, họ đều chung phòng nhưng không chung giường, An Khanh ngủ trên giường, anh ngủ ở sofa.
Mỗi lần trước khi ngủ, An Khanh đều đeo nút tai chống ồn để cách biệt mọi âm thanh, chỉ để giữ tâm tịnh mà ngủ.
Thực chất cô làm vậy để giảm thiểu giao tiếp với Thời Luật trong không gian riêng tư.
An Khanh nghĩ rằng chỉ cần ít nói chuyện với anh, hai người sẽ dần xa cách, cảm giác rung động cũng sẽ theo đó mà phai nhạt.
Tuy nhiên, có vẻ như điều đó chẳng có tác dụng gì.
Khi chụp ảnh cưới, cô vẫn bị cuốn vào diễn xuất điêu luyện của Thời Luật.
Ánh mắt thâm tình của anh khiến tim cô đập loạn, những cái nắm tay, ôm ấp, hôn má dưới ống kính vẫn khiến má cô bất giác đỏ ửng.
Chỉ khi đám đông tản đi, Cao Việt không còn đi theo nữa, Thời Luật mới khôi phục lại vẻ lạnh lùng cách biệt vốn có.
Cứ lặp đi lặp lại việc nhập vai rồi thoát vai, nội tâm An Khanh cảm thấy vô cùng mệt mỏi, mệt đến mức không muốn nói thêm nửa lời với Thời Luật khi ở riêng.
Tiếng gõ cửa đột ngột vang lên, là Cao Việt.
Mỗi tối Cao Việt đều tìm đủ mọi lý do để qua "kiểm tra phòng", Thời Luật tối nay thực sự đã mất kiên nhẫn, anh tắt điếu thuốc rồi vào phòng, lật một góc chăn lên, tạo ra hiện trường như thể anh vừa rời giường.
"An Khanh tối nay ngủ sớm thế?" Cao Việt bưng một bát canh lê tuyết trên tay, ngó vào trong phòng "Mẹ sợ con bé bị lạnh, nên đặc biệt dặn quản gia nấu canh lê." "Ngủ rồi ạ, mẹ giữ lấy mà dùng đi." Thời Luật đóng cửa lại.
An Khanh nằm quay lưng về phía cửa nên không nghe rõ cuộc đối thoại giữa hai mẹ con họ, mà cô cũng chẳng quan tâm.
Dù sao thì những lời khó nghe nhất cô cũng đã nghe qua rồi, giờ nói gì dường như cũng không còn quan trọng.
...
Sự bình yên này bị phá vỡ vào hai đêm sau đó.
Cao Việt nhận được điện thoại, Thời Thiên cùng vài người bạn cùng lớp ăn nấm bị ngộ độc phải nhập viện.
Thời Luật lập tức mặc quần áo, lái xe đưa bà Cao Việt đến bệnh viện ở huyện Kiếm Xuyên.
Huyện Kiếm Xuyên cách đảo Tam Thánh hơn 100 km, lái xe mất hơn hai tiếng đồng hồ.
An Khanh định đi cùng nhưng Thời Luật không cho "Đến đó cũng nửa đêm rồi, mấy ngày nay chụp ảnh cưới em cũng mệt rồi, em cứ ngủ tiếp đi, tôi với mẹ qua xem tình hình Tiểu Thiên trước." Anh đã không cho, An Khanh cũng không miễn cưỡng.
Nhưng gần ba tiếng đồng hồ trôi qua mà mãi không thấy Thời Luật gọi điện lại, An Khanh mới gọi điện hỏi thăm tình hình.
Thời Luật "Ừ, đã đến bệnh viện rồi." Nghe thấy phía bên anh rất yên tĩnh, đoán chừng là đang ở lối thoát hiểm, An Khanh hỏi "Tiểu Thiên có bị ngộ độc nặng không?" "Mẹ đang chăm sóc Tiểu Thiên." Nghe thấy có tiếng bước chân lại gần lối thoát hiểm,