Đăng Nhập Đăng Ký
Đăng nhập Đăng ký
⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡
Chương 111

em, em không thấy mình quá ngu ngốc sao?" "Tôi cũng thấy mình hơi ngốc." Nhìn thẳng vào mắt anh, An Khanh cười tự giễu "Nhưng biết làm sao đây?
Tôi đã lỡ lún sâu vào rồi, không thoát ra được." "Làm với cậu ta chưa?" Không ngờ anh lại hỏi câu này, An Khanh một lần nữa trái lòng gật đầu "Làm rồi." "Chẳng trách." Thời Luật cười nhạt "Người ta nói con đường ngắn nhất đi đến trái tim phụ nữ là qua âm đạo, xem ra câu này chẳng sai chút nào.
Có thể khiến một cô gái thông minh như em hồ đồ đến vậy, chứng tỏ thằng nhãi Ninh Trí Viễn đó đã khiến em rất thỏa mãn." Vì chột dạ mà cô cúi thấp đầu, mặt đã đỏ bừng lên.
Phản ứng của cô trong mắt Thời Luật là biểu hiện của sự thẹn thùng.
Men rượu bốc lên, Thời Luật bỗng dâng lên cảm giác giận dữ "Một đêm bảy lần?" "Đại loại là thế." An Khanh cố gắng không để lộ sơ hở “Dù sao cũng còn trẻ, thể lực tốt." "Lấy số lượng bù chất lượng à?" "Cũng thường thôi, mỗi lần đều khá lâụ" "Đúng là không coi tôi là người ngoài." Cầm ly rượu lên, Thời Luật nhấp một ngụm để nén cơn giận "Lúc làm với cậu ta nhớ mang bao vào, tôi có thể làm chồng em nhưng sẽ không làm bố cho con của cậu ta đâụ" "Khi cậu ấy chưa kết thúc việc học, tôi sẽ không để mình mang thai." Thời Luật không đáp lại, uống cạn ly rượu rồi đứng dậy.
Thấy anh đứng không vững, An Khanh định tiến lại đỡ nhưng anh giơ tay ra hiệu đừng đến gần "9 giờ sáng mai, gặp nhau ở Cục Dân chính khu Tây Hồ." An Khanh có thể nhìn thấy rõ sự bài xích trong đáy mắt Thời Luật.
Anh bài xích sự tiếp cận của cô, bài xích bất kỳ sự đụng chạm cơ thể nào với cô lúc này.
Cô vẫn hèn mọn hỏi một câu "Đêm nay tôi không có chỗ nào để đi, anh có thể cho tôi tá túc một đêm không?" Thời Luật không cho cô lấy một cơ hội "Đi tìm Ninh Trí Viễn đi, bảo cậu ta sắp xếp cho em ở khách sạn nhà họ Ninh." An Khanh không nói gì thêm, lẳng lặng đi sau lưng anh bước ra khỏi con đường nhỏ trong rừng thủy sam.
Gió thổi mạnh khiến cô phải vùi mặt vào khăn quàng cổ, chóp mũi đã sớm đông cứng đến đỏ ửng.
Từ đầu đến cuối, Thời Luật không hề ngoái đầu lại.
Sau khi ngồi vào xe, anh nhắm nghiền mắt chờ tài xế lái hộ đến.
Đứng ở ngã tư, An Khanh nhìn chăm chú vào chiếc Volkswagen Phaeton đó vài phút.
Qua cửa kính xe, cô thấy rõ Thời Luật vẫn luôn nhắm mắt.
Cô không nán lại lâu, quay người đi về hướng tiệm rượu vang.
Dưới ánh đèn đường vàng ấm ảm đạm, bóng lưng mảnh khảnh của cô dưới tán cây thủy sam cao vút càng thêm cô đơn lạc lõng.
Lớp băng gạc trắng trên tay trái vẫn còn dính vết máu khô, mái tóc xoăn dài bị gió thổi tung, cô vòng tay tự ôm lấy mình để lấy hơi ấm, ánh mắt hiện lên nỗi bi thương chưa từng có.
Trước đây, khi nhìn thấy ảnh và video Ôn Chính ôm hôn cô minh tinh nhỏ Sơ Nhược Tuyết, hay những dòng tin nhắn ghê tởm giữa anh ta và mẹ mình – bà Tiêu Vũ Cầm, An Khanh cũng chưa từng có cảm xúc bi thương đến thế.
Lúc đó cô vẫn giữ được lý trí để nhanh chóng cắt đứt quan hệ với Ôn Chính và không còn giữ bất kỳ liên hệ nào với nhà họ Ôn.
Trước đây, cô luôn tự tin cho rằng cả đời này mình sẽ không bao giờ vì một


⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡