Chương 105
có thể nghe rõ mồn một những lời lẽ dẫm đạp, bỏ đá xuống giếng.
"Nhà họ Thời lần này hết đắc ý nổi rồi chứ?
Ha ha, lần này chỗ dựa đổ hoàn toàn rồi, bọn họ ăn khổ tới nơi rồi " "Lúc trước liên hôn với nhà họ An vẻ vang lắm mà, vậy mà chưa đầy một năm, nhà họ An đã phải đá phăng bọn họ đi rồi." "Tôi ngứa mắt cái dáng vẻ kiêu ngạo của thằng con trai nhà đó từ lâu rồi Trước đây tôi đến tận cửa tặng quà, nó dám ném cả thùng vàng của tôi xuống đất Mẹ kiếp, còn bày đặt ra vẻ với tôi, mấy lão già như Ngụy Trung Văn còn không dám Nó là cái thá gì, làm con rể Bí thư An rồi mà không biết mình là ai nữa " "Nhà An Khang Thăng có phải dạng vừa đâu, nhà họ Lục đã tàn, nhà họ Thời với nhà họ Vương đều phải ngã theo thôi, lúc này ông ta đâu có ngu mà đẩy con gái mình vào hố lửa " Những lời khó nghe, chói tai vô cùng, nhưng cũng thực tế đến mức khiến người ta buồn nôn.
An Khanh siết chặt nắm đấm, móng tay bấm sâu vào lòng bàn tay, lúc này cô vô cùng khinh bỉ chính mình, bởi vì nếu đổi lại là Thời Luật ngồi đây, nghe thấy những người này giễu cợt cô, anh tuyệt đối sẽ không ngồi yên mặc kệ.
Gần như không còn chút do dự nào, cô ôm túi chườm đứng dậy, gõ cửa phòng bao bên cạnh.
Nén cơn đau bụng kinh, cô mỉm cười điềm tĩnh đứng ở cửa, ánh mắt dừng lại ở người đàn ông lớn tuổi ngồi ghế chủ tọa với gương mặt đã tái mét "Cháu cứ ngỡ là thành phần xã hội nào muốn khoe khoang tiền của mới chạy đến khách sạn Quốc Tân nói nhăng nói cuội, không ngờ bác Trương cũng ở đây ạ?" Bác Trương Trương Hướng Tiền.
Trương Hướng Tiền là người vừa mới dọn vào đại viện sống năm nay.
Những người còn lại, An Khanh chưa từng thấy qua, cũng không quen biết.
Đám người đó cũng không nhận ra cô, một kẻ trong đó đã uống say liền đập bàn đứng phắt dậy "Con nhãi ranh nào chui ra thế Dám nói chuyện với Cục trưởng Trương của chúng ta như vậy " Trương Hướng Tiền lập tức đứng bật dậy "Uống vài hớp rượu vào là không biết mình là ai rồi phải không Dám đập bàn với con gái nhà Bí thư An à " Những kẻ đó vừa nghe thấy thân phận của cô, từng tên một trong nháy mắt từ hổ hóa thành chuột.
Không đợi An Khanh lên tiếng, mười mấy người đàn ông lớn tuổi hơn cô đồng loạt đứng dậy tự vả vào mặt mình.
Tiếng tát chát chúa vang lên, An Khanh vẫn giữ nụ cười nhạt, không chút biến đổi cảm xúc, cô thậm chí còn dẻo miệng nói một câu "Bác Trương, sau này hôn lễ của cháu và Thời Luật vẫn tổ chức ở khách sạn Quốc Tân, đến lúc đó bác nhất định phải ghé qua uống thêm vài ly nhé." "Nhất định, nhất định phải uống." Tay Trương Hướng Tiền đã bắt đầu run rẩy vì hoảng loạn.
Ông ta không thể ngờ được cô con gái yếu đuối của nhà Bí thư An khi bảo vệ vị hôn phu lại có thể không tiếc việc trở mặt với những bậc tiền bối như bọn họ.
Đặc biệt là trước khi rời đi, cô gái này còn nhẹ nhàng buông một câu "À, bác Trương, cháu chợt nhớ ra một chuyện, tháng trước báo đưa tin trên đường Đại Trác có chiếc xe thể thao bỗng dưng bốc cháy, cháu thấy biển số xe, hình như là xe của anh Lâm nhà mình, bác nhớ bảo anh Lâm qua Cục giao thông