Đăng Nhập Đăng Ký
Đăng nhập Đăng ký
⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡
Chương 7

mông xuống ghế đã có người phục vụ tới hỏi xem bưng đồ ăn lên luôn không, sau đó nhanh chóng châm trà đổ nước, động tác nhanh nhẹn tới đáng sợ.
Cố Văn Lan nói “Không biết cô Lý thích ăn gì nên tôi chọn những món tiêu biểu nhất, nếu không hợp khẩu vị thì cô có thể thử món khác xem.” Người này… Từ bao giờ lại ga lăng, biết bận tâm đến cảm nhận của phái nữ như vậy?
Kỳ thực một bữa cơm này hai người giao lưu không nhiều lắm, mà anh dường như cũng rất tôn trọng phái nữ, hơi nghiên cứu động tác của cô một chút rồi mới trò chuyện sâu vài câu, còn lại cũng không nói gì.
Đối phương không để cô dùng mấy lời ít ỏi của mình thể hiện sự dí dỏm đáng yêu của cô chút nào, thái độ của anh rất rõ ràng, cô cũng ngại quấn lấy không bỏ, anh hỏi gì cô đáp nấy, một bữa cơm ăn đến vô vị.
Lúc trở về, để tỏ ra ga lăng, Cố Văn Lan định đưa cô về nhà.
Lý Khê Ngôn nghĩ ngợi một lát bèn uyển chuyển từ chối, đi cùng một đoạn đường thì làm gì được?
Cố Văn Lan cũng không miễn cưỡng, chẳng qua trước khi đi đột nhiên anh nói, “Nói chuyện này tôi hi vọng không xúc phạm tới cô, tôi có cảm giác cô Lý nhìn rất quen, có phải chúng ta đã từng gặp nhau ở đâu không?” Lý Khê Ngôn sửng sốt một lát, cười, “Có lẽ tôi nhìn khá đại chúng, anh không phải người duy nhất nói câu này.” Cố Văn Lan cũng cười gật đầu, đi tới bãi đỗ xe.
Lý Khê Ngôn ngơ ngẩn trong chốc lát bèn xoay người đi về một hướng khác.
Giày sandal cao gót dẫm lên đường vang lên những âm thanh nho nhỏ, ngọn đèn dầu ở đoạn đường phía trước cháy rực rỡ, vòng sáng ươn ướt trong mắt cô ngày một lớn dần.
Không nhớ rõ mới tốt, nhớ rõ thì sẽ xấu hổ lắm.
“Khê Ngôn.” Phía sau đột nhiên vang lên giọng nam trầm ấm.
Cô dừng bước, ra sức chớp chớp mắt, im lặng một lát mới quay lại nhìn người đàn ông phía xa đang từ từ lại gần.
Cố Văn Lan đút tay vào túi quần, chậm rãi đi tới, trên khuôn mặt anh có nét nghi hoặc, không hiểu tại sao tự dưng mình lại gọi tên cô ấy, bởi vì cái tên này hơi quen, dường như trước đây đã từng gọi qua.
Nếu đã từng gọi qua, có lẽ là trong mơ.
Anh nói “Rất vui được gặp cô, đi đường cẩn thận, hẹn gặp lại, Khê Ngôn.” Anh nhận ra tên này còn khá thuận miệng.
Khê Ngôn nói, “Tạm biệt, anh Cố.” nannan Khê Ngôn không về nhà mà tới chỗ Hứa Dụ Khi Hứa Du ra mở cửa còn đang đắp mặt nạ, vừa đóng cửa bèn hỏi “Sao rồi?
Đối tượng là quái vật phương nào thế?” Khê Ngôn ôm gối ngồi dịch lại gần cô, ngẩn ngơ mấy giây mới nói, “Là anh ấy.” Hứa Du xoa xoa mặt “Anh ấy nào?
Anh ấy là ai?” Cô nói “Cố Văn Lan.” Hứa Du khựng lại, đột nhiên gỡ mặt nạ ra, “Cố Văn Lan?
Nam thần Cố Văn Lan toàn khoa y năm đó sao?” Nói xong bèn bổ sung thêm một câu “Là anh bạn trai cũ đã đá cậu hả?” “Tớ đá anh ấy.” Khê Ngôn sửa lại.
“Nhiều năm vậy rồi còn lừa mình dối người chi?” Hứa Du trợn mắt.
Đây là sự thật, nhưng nói ra không ai tin.
Khê Ngôn cũng lười giải thích.
Hứa Du khẽ xoa mặt, hỏi “Anh ta chia tay với người nào đó rồi hả?” Khê Ngôn lắc đầu, “Không rõ lắm, nghe nói về nước hai năm rồi.” “Anh ta có thay đổi gì không?
Đầu hói chưa?”


⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡