Chương 9
được bật, trong phòng chỉ có chút ánh sáng từ màn hình, cậu đeo tai nghe, thản nhiên dựa vào ghế, không biết đang xem cái gì.
Cô vừa mới tắm xong, mái tóc vẫn còn ướt, phần vai và lưng của bộ đồ ngủ cũng bị ướt một mảng nhỏ, bắp chân lộ ra bên ngoài không khí cũng trắng quá mức.
Được ngăn bởi một cánh cửa sổ, cô không rời đi, Tiết Duật cũng không mở miệng mà chỉ giảm nhỏ âm thanh video xuống một chút, chờ cô lên tiếng trước.
Nữ diễn viên trong video bị đặt thành tư thế quỳ gối, người đàn ông tiến vào từ phía sau mà không mang bao, vừa kéo tóc cô ả vừa dùng sức đưa đẩy “bạch bạch” vang dội, chẳng bao lâu sau cô ả sung sướng đến bật khóc, không ngừng phát ra tiếng ưm a.
Đây đã là nửa phần sau, nữ diễn viên đã thay đổi ba tư thế nhưng Tiết Duật chẳng có chút hứng thú nào cho đến khi Lương Nguyệt Loan xuất hiện ở ban công.
Mùi sữa tắm trên cơ thể cô bị làn gió thổi vào, lên men trong căn phòng chẳng rộng rãi mấy, Tiết Duật giống như là kẻ nghiện ngửi thấy được mùi thuốc phiện, dòng máu sôi trào chạy tán loạn trong thân thể.
Tiết Duật lặng lẽ nhìn bóng lưng của Lương Nguyệt Loan, một lúc lâu sau cậu nhắm mắt lại rồi đưa tay vào trong quần.
Cô bỗng nhiên xoay người lại.
Dục vọng dày đặc trong mắt cậu cứ như thế bị phơi bày trước mặt cô mà không hề được báo trước.
Cô đang cầm một ly trà sữa nóng, bên môi vẫn còn có chút ướt, hơi hiện lên màu hồng phấn mềm mại, cô cứ thế nhìn cậu một lúc rồi mới dùng ngón tay gõ gõ vào tai, có ý muốn cậu tháo tai nghe ra.
Tiết Duật nâng một tay lên rồi kéo tai nghe sang một bên, tiếng rên rỉ của nữ diễn viên trong video nhỏ đi một chút.
“Cậu đang xem cái gì vậy?” Lương Nguyệt Loan do dự mấy đêm rồi mới hạ quyết tâm mở miệng hỏi.
Bị cái bàn che đi nên cô không nhìn thấy.
Tiết Duật thả lỏng cơ thể, bàn tay thò vào trong quần thuần thục nắm lấy vật cứng kia, hổ khẩu vòng qua đỉnh đầu rồi chậm rãi ma sát.
Kẽ hở giữa ngón tay cái và ngón tay trỏ.
Cậu nhắm mắt lại và tưởng tượng ra đó là bàn tay của cô, không thô ráp như tay của cậu, hẳn là sẽ vừa mềm vừa trơn.
“Đang học.” Giọng điệu không tập trung và tuỳ ý.
Ánh sáng trên màn hình máy tính tối đi nhưng nụ cười nơi khóe mắt cậu lại không thể che đậy chút nào, Lương Nguyệt Loan nhìn sang chỗ khác “Chân còn đau không?” “Không nghe rõ, cậu lại gần một chút.” Cô đi về phía trước vài bước, đôi tay chống lên bệ cửa sổ “Tôi hỏi chân của cậu đã đỡ chưa.” Hương thơm dễ chịu nồng đậm, vương vấn và lượn lờ trong không khí, khoé mắt Tiết Duật liếc nhìn làn da trên bộ ngực của cô, chiếc váy ngủ bao bọc lấy độ cong vừa vặn có thể lấp đầy bàn tay của cậu, những giọt nước nhỏ giọt xuống từ trên mái tóc làm ướt một vài chỗ, từng vệt nước tạo ra những dấu vết ẩm ướt trên lớp vải bông, thấp thoáng lộ ra màu sắc của áo lót.
Là màu hồng nhạt?
Hay là màu trắng?
“Cũng gần ổn, đi lại bình thường thì không thành vấn đề.” Cậu tăng tốc độ chuyển động, khoái cảm lập tức tập trung lại ở các dây thần kinh trong đại não cùng một lúc, sự ẩm ướt và nóng bỏng trong quần càng thêm xao động.
Đôi tròng mắt của cậu nhìn chăm chú vào khuôn mặt xinh