Đăng Nhập Đăng Ký
Đăng nhập Đăng ký
⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡
Chương 3

ra nơi góc tường cùng với làn váy đồng phục bị gió thổi bay lên.
“Mấy con gà bệnh kia rốt cuộc có được hay không đây, A Duật, cậu còn muốn chơi bóng rổ nữa không hả?” “Chơi chứ, sao lại không chơi, cậu đến sân bóng chiếm chỗ trước đi, tôi đổi đôi giày đã.” “Được rồi, đổi nhanh lên ” “……” Nam sinh hấp tấp đi xuống cầu thang phía bên kia, tiếng bước chân càng ngày càng xa, sắc trời phía xa chậm rãi tối dần xuống, ánh sáng hoàng hôn buông xuống bên chân Lương Nguyệt Loan, chiếu đến làn da nơi mắt cá chân của cô có chút trong suốt, có lẽ là đã có một ai đó ném được một đường bóng đẹp, mơ hồ truyền đến tiếng la hét đầy phấn khích từ trong sân.
Lương Nguyệt Loan đi ra ngoài hai bước, trên hành lang đã không còn một bóng người.
Cô đã học tiểu học ở gần đây nên vô cùng hiểu biết các tuyến xe buýt và thời gian của các tuyến xe, khi về đến nhà thì Ngô Lam vẫn còn đang bận rộn trong bếp, nhìn thấy cô trở về một mình thì hỏi Tiết Duật đâụ “Cậu ấy đi chơi với các bạn cùng lớp của cậu ấy rồi nên sẽ không trở về ăn cơm tối.” Lương Nguyệt Loan ném cặp sách lên ghế sô pha rồi đi đến tủ lạnh tìm kem que, sau khi trả lời câu hỏi của Ngô Lam xong thì nghiêng đầu đi, không quan tâm lắm mà nhỏ giọng nói thầm “Lớn to xác như cậu ấy còn có thể để bản thân bị đói được hay sao.” “Các món ăn đều đã được chuẩn bị xong rồi.” “Con với mẹ ăn là được rồi.” Mặc dù Ngô Lam đã dõi theo Tiết Duật lớn lên, khi còn nhỏ cậu cũng thường xuyên đi theo Lương Nguyệt Loan đến nhà để ăn cơm, nhưng sau khi chuyển nhà thì cũng đã có mấy năm không gặp nhau rồi “Dù sao không ăn cơm đúng giờ thì cũng không tốt, Nguyệt Loan, con gọi điện hỏi thử xem, thằng bé về trễ một chút cũng không sao.” Lương Nguyệt Loan bĩu môi, cắn kem que rồi đi về phòng lấy điện thoại.
Đường dây bận.
“Không gọi được, mẹ đừng quan tâm đến cậu ấy.” Tiết Duật kén ăn, Ngô Lam sợ cậu ăn không quen nên đã dành thời gian cả một buổi chiều để chuẩn bị cơm tối, mỗi một món ăn đều dành hết tâm tư, cuối cùng đều vào trong bụng Lương Nguyệt Loan, cô làm xong nửa phần bài thi thì vẫn còn rất no, đeo tai nghe đi ra ban công luyện nghe tiếng Anh.
Sau khi qua mười giờ tối, ánh đèn của hàng vạn gia đình lặng lẽ chìm vào trong màn đêm.
Ánh đèn xe chói mắt lướt qua, còn muốn sáng hơn so với đèn đường đã có tuổi kia, Lương Nguyệt Loan xoa xoa đôi mắt rồi nhìn chiếc xe đang chạy lại gần sau đó ngừng ở dưới lầụ Cách mấy tầng lầu cũng đều có thể ngửi thấy mùi của nhà giàu mới nổi.
Sau khi Tiết Duật xuống xe thì tùy ý vẫy tay với tài xế, cặp sách đeo chéo một bên vai, bên trong là chiếc áo thun mướt mồ hôi.
Cậu đã thay lại đồng phục, mái tóc cũng cắt ngắn hơn, vóc dáng cao hơn so với Ngô Lam rất nhiềụ “Dì Ngô ơi, thật ngại quá, bài tập hè có một vài vấn đề khó cháu mãi mà vẫn chưa sắp xếp được rõ ràng ý tưởng kết bài, chờ thầy giáo nói xong thì đã muộn rồi.” Ngô Lam nghĩ thầm, đứa nhỏ này thế mà vẫn còn ngoan giống như khi còn bé vậy “Không sao đâu, mau vào trong nào, bên ngoài nóng lắm phải không?
Học muộn đến như vậy có đói bụng không?
Dì đi chuẩn


⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡