Đăng Nhập Đăng Ký
Đăng nhập Đăng ký
⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡
Chương 13

vẫn giữ giọng nói đều đều như chưa có chuyện gì xảy ra “Ngồi dậy đi, tôi sẽ thử lại lần nữa.” Cậu loay hoay một lúc lâu, cuối cùng cũng giải cứu được lọn tóc bị vướng của cô.
“Trước tiên cậu dùng điện thoại nghe nhạc thiếu nhi đã, tôi tìm cho cậu một cây nến.” Chân của Lương Nguyệt Loan có chút tê, sau khi đi tới cửa thì dừng lại một chút, khi còn nhỏ Tiết Duật thật sự rất sợ bóng tối, Ngô Lam còn từng dỗ cậu ngủ.
Tiết Duật lặng lẽ không một tiếng động giấu đi chiếc điện thoại vừa mới chạm vào xuống dưới gối đầu “Điện thoại hết pin rồi.” “Vậy thì cậu sử dụng của tôi đi.” Cô không hề nghi ngờ “Nhưng của tôi cũng không còn nhiều pin lắm, vẫn phải tìm được cây nến trước đã.” Tiết Duật nói ‘được’.
Lương Nguyệt Loan đã không sống ở đây một thời gian dài trước khi chuyển về, thật vất vả mới tìm thấy một cây nến trong ngăn kéo nhưng lại không biết bật lửa ở đâu, tìm từ phòng bếp đến ban công, từ phòng khách đến phòng ngủ, căn nhà chưa đầy trăm mét vuông quay đi quay lại cả chục lần, lăn lộn đến khuya mới đi ngủ.
Ngày hôm sau, còn chưa thức dậy thì trời đã đổ mưa.
Mưa rơi lộp bộp ngoài ban công, bùn đất trong chậu hoa văng ra khắp nơi, Tiết Duật nhìn mây đen u ám bên ngoài rồi mỉm cười vô cùng đắc ý.
Trời mưa to như thế này, chưa nói đến việc leo núi, đi ra ngoài đã là một vấn đề nan giải.
Cẳng chân tối hôm qua đụng vào ghế dựa, sau khi trôi qua một đêm thì bị bầm đen một mảng lớn, Tiết Duật thay một chiếc quần đùi, vừa lòng hả dạ mở cửa phòng ra.
Lương Nguyệt Loan đang nấu sủi cảo trong phòng bếp, cô bày ra hai cái chén.
Khoé mắt liếc nhìn Tiết Duật đang đứng ở ban công ngắm mưa, cô mặc cả hai chiếc áo mà vẫn cảm thấy lạnh, cậu vậy mà còn mặc cả quần đùi.
“Dự báo thời tiết đúng là không đáng tin cậy, trời muốn mưa thì cứ mưa vậy đấy.” Cậu thở dài một tiếng “Những người dậy sớm cuối tuần đi leo núi lúc này nhất định đang hối hận muốn chết, ở nhà thoải mái biết bao.” Lương Nguyệt Loan không đáp lời cậu, cô múc sủi cảo đã nấu ra, bản thân chỉ ăn một ít, còn lại cho Tiết Duật một chén lớn.
Mùi vị của sủi cảo đông lạnh ăn nhanh cũng chỉ có như vậy, Tiết Duật phụ trách rửa chén, bên ngoài trời đổ mưa to tầm tã, Lương Nguyệt Loan cũng không dám thúc giục cậu đi sửa điện.
Ánh sáng trong phòng mờ ảo, Lương Nguyệt Loan làm bài tập ở bên trong, không bao lâu sau thì Tiết Duật cũng gõ cửa đi vào, trên tay cầm một tờ bài thi, rất giống như là có chuyện gì đó.
Tối hôm qua ngủ quá muộn, Lương Nguyệt Loan bị một đề toán khó tra tấn đến mức chẳng còn tinh thần mà dựa vào trên bàn ngắm mưa.
Lá cây ngô đồng nửa vàng nửa xanh được rửa sạch đến tỏa sáng, bị gió thổi mưa xối rơi xuống đầy đất.
Tiết Duật nhét một bên tai nghe vào tai trái của cô, cậu đeo một bên còn lại, là một bản tình ca tiếng Anh, tiếng mưa rơi ồn ào ngoài cửa sổ cũng thêm phần ý vị.
“Có phải cậu bị cảm không?” Cậu quay đầu ho khan một tiếng “Chắc là có chút cảm, quần áo thu đông vẫn còn ở bên kia chưa mang đến đây.” “Đợi mưa tạnh rồi trở về lấy đi, tuần sau sẽ hạ nhiệt độ đấy.” Lương Nguyệt Loan nhìn thấy cậu ho đến mức đỏ bừng cả


⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡