Chương 5
cái, sau đó chộp lấy chiếc quần lót đưa lên sát mũi...
Ngửi.
Ngay phần đũng quần vẫn còn vương lại chất dịch nhờn nhầy nhụa của Hướng Châu, phảng phất một mùi ɖa^ʍ thủy đặc trưng, hơi nồng.
Anh hít sâu một hơi thật mạnh mùi vị vương lại tяên chiếc quần lót rồi mới luyến tiếc đặt xuống.
Sau đó anh lại cầm chiếc áo lót lên mân mê.
Bóp nhẹ phần cúp ngực, anh thầm cảm thán.
Không thể phủ nhận, nhìn con ả bề ngoài có vẻ mảnh mai ốm yếu nhưng size áo lót thì quả thật không đùa được đâu.
Vú to phết đấy chứ.
Anh lại không kìm được đưa áo lót lên mũi hít hà một hơi nữa rồi mới chịu đặt xuống, xối nước tắm rửa qua loa rồi bước ra ngoài.
Hướng Châu đã ăn xong và dọn dẹp sạch sẽ.
Tống Lương và Hướng Châu thực chất chẳng có mấy tương tác thân thiết.
Dù trước kia có từng nói chuyện đôi ba câu nhưng quan hệ cũng chẳng lấy gì làm thân thiết.
Điểm chung duy nhất kết nối hai người chính là Khương Đồ Sinh.
Giờ đây phải ở chung dưới một mái nhà, Tống Lương cảm thấy vô cùng sượng sùng ngột ngạt, đành chui tọt vào phòng ngủ đóng chặt cửa lại.
...
Hôm qua nghỉ nguyên ngày nên hôm nay Tống Lương dậy từ tinh mơ chuẩn bị mở cửa tiệm.
Tiệm sửa xe của anh thường mở từ 9 giờ sáng đến 7 giờ tối.
Mới hơn 7 giờ sáng, anh dậy sớm định ra ngoài mua đồ ăn sáng rồi mở cửa luôn.
Nhưng nghĩ lại, con đàn bà kia vẫn còn đang ngủ, lát nữa dậy chắc chắn sẽ đói bụng.
Thế là anh lóc cóc đi mua thêm một phần bánh bao, quẩy nóng và sữa đậu nành, mang lên lầu đặt sẵn tяên bàn ăn, để cô dậy là thấy ngay.
...
Hôm nay tiệm sửa xe của Tống Lương đông khách đến lạ.
Chắc do hôm qua nghỉ bán nên khách dồn ứ lại chực chờ hôm nay đem xe tới sửa.
Anh làm việc quần quật mướt mồ hôi hột, mãi đến tận chiều mới có chút thời gian ngơi nghỉ thở dốc.
Vừa nốc ực ngụm nước đá giải khát, anh vừa ngước mắt nhìn lên tầng lầu vài lần.
Tuyệt nhiên không thấy bóng dáng con đàn bà đó bước xuống.
Ý gì đây?
Chẳng phải bảo đi xin việc sao?
Nhưng nghĩ lại, cô dẫu sao cũng là sinh viên ưu tú tốt nghiệp trường danh tiếng, chắc chắn tiêu chuẩn chọn việc cũng khắt khe lắm, đâu dễ gì tìm được việc ưng ý ngay.
Tống Lương thì chỉ học hết cấp ba.
Anh không có cái đầu thông minh như Hướng Châu.
Hướng Châu là sinh viên đại học duy nhất của thôn, lại còn đỗ thủ khoa tỉnh, đầu óc cực kỳ nhạy bén.
Tống Lương học hành bết bát nên học xong cấp ba là khăn gói lên thành phố lăn lộn kiếm sống.
Anh theo học nghề sửa xe từ một ông thầy già mấy năm trời, sau này tích cóp được chút đỉnh cộng thêm xin xỏ gia đình hỗ trợ một ít vốn, tự mình mở cái tiệm sửa xe còm này.
Anh hì hục sửa xe đến tận 7 giờ tối mới kéo cửa cuốn nghỉ bán.
Cả ngày chẳng thấy bóng dáng cô xuống lầu, chẳng lẽ không biết đói sao?
Anh chạy ù ra ngoài mua hai phần cơm rang mang về.
Khóa trái cửa tiệm, anh xách hộp cơm lên lầu đặt lên bàn ăn.
Hướng Châu nghe tiếng anh về liền lục ɖu.c bước ra khỏi phòng.
Tống Lương nhìn cô, nhíu mày hỏi: "Trưa nay không thấy cô xuống mua đồ ăn?" Hướng Châu đáp gọn lỏn: "Tôi ăn đồ sáng anh mua rồi, bữa trưa cũng không thấy đói nên thôi không ăn nữa." Tống Lương hất cằm chỉ về phía bàn ăn: "Tôi có mua dư một phần cho cô đấy, ăn cơm rang đi." Cả người anh bốc mùi mồ hôi chua loét.
Làm việc cả ngày vật