Chương 4
tường màu trắng chói mắt.
Trong một thoáng, cô cứ ngỡ mình đang ở trên thiên đường.
Một lát sau, cô mới nhận thức được, thiên đường là thứ xa xỉ.
Ánh mặt trời tỏa rất chói mắt, Mộ Từ mới khó khăn chống đỡ cơ thể dậy, nhưng chỉ cần một cử động rất nhẹ cũng có chất lỏng từ giữa hai chân cô chảy ra, nhỏ giọt xuống tấm nệm.
Đột nhiên, hình ảnh hoan ái kịch liệt suốt đêm không ngừng tràn ngập trong tâm trí, từng chi tiết đều vô cùng rõ ràng.
Côn thịt to lớn thô dài của Thẩm Như Quy đâm vào cơ thể cô như thế nào, nhấn chìm cô trong biển sâu nhục dục ra sao, còn có, cô không biết xấu hổ, dâm đãng rên rỉ dưới thân anh, cầu xin bị anh chơi đùa.
"Sâu hơn một chút, sâu hơn chút nữa...
a..." "Chính là chỗ đó...
sâu quá...
a...
Thật thoải mái..." "Tôi muốn...
cho tôi...
a...
bắn cho tôi..." Một giây trước khi bị chơi đến choáng váng ngất đi, Mộ Từ thật sự cho là mình sẽ chết ở trên giường của Thẩm Như Quy.
Mộ Từ lăn lộn trong giới giải trí được hai năm nhưng vẫn chỉ là diễn viên tuyến 18 , nếu cô bị chơi chết thì chắc hẳn có thể nổi tiếng một lần.
dùng để ám chỉ những diễn viên kém nổi, thường chỉ đóng vai phụ, nói nôm na là "vô danh tiểu tốt".
Khóe miệng đau nhức đến nỗi không cười nổi.
Trong khoang miệng của cô tràn ngập hương vị của Thẩm Như Quy, cho dù cọ rửa bong một lớp da cũng không loại bỏ sạch sẽ được.
Người giúp việc mang vào một bộ quần áo, là trang phục cosplay hầu gái.
Mộ Từ không chịu mặc nên người giúp việc chỉ có thể gọi điện thoại cho Thẩm Như Quy, anh nói không mặc thì khỏa thân.
Căn biệt thự kiểu lâu đài cổ này có gần một trăm người bảo vệ, trong đó có một nửa là đàn ông, nếu không muốn cả ngày trốn trên giường vì khỏa thân thì cũng chỉ có thể miễn cưỡng mặc vào bộ trang phục của hầu gái kia.
Trời sẩm tối, Thẩm Như Quy mới trở lại.
Người giúp việc cung kính mang bữa tối dọn lên bàn, Thẩm Như Quy tháo cà vạt, rửa tay sạch sẽ.
Bắt đầu thưởng thức Mộ Từ.
Thẩm Như Quy cởi bộ váy hầu gái từ thân thể mềm mại của Mộ Từ ra, giống như lột vỏ một quả vải, trên làn da trắng nõn phủ đầy dấu vết do anh lưu lại.
Cửa huyệt vẫn còn sưng tấy, vừa chạm nhẹ đã run rẩy một cách đáng thương.
"Quá xấụ" Thẩm Như Quy lắng nghe hơi thở rối loạn nhưng vẫn ẩn nhẫn, rồi cúi đầu xuống ngậm lấy núm vú khêu gợi như quả anh đào đỏ rực "Không mặc gì vẫn là xinh đẹp nhất." Quần áo là anh bắt mặc, bây giờ người ghét bỏ cũng là anh.
"Đúng vậy, quá xấu, tốt nhất là đổi người khác mặc cho anh xem...
A " Giọng nói khàn khàn lười biếng đột nhiên biến đổi ở âm cuối, bởi vì có dị vật bất ngờ xâm nhập vào khiến tiểu huyệt bắt đầu co rút dữ dội, cố gắng ép chặt đẩy thứ đó ra ngoài, nhưng phản tác dụng.
Tay Thẩm Như Quy đã từng cầm súng nên trên đầu ngón tay có những vết chai mỏng, cắm mạnh vào cơ thể Mộ Từ, sau đó đảo tròn, moi móc vách tường thịt yếu ớt nhạy cảm.
Mộ Từ nhớ lại những khoái cảm liên tiếp không khống chế nổi mà cao trào, phun nước liên tục vào tối hôm qua, bắt đầu rùng mình sợ hãi.
"Đổi người khác, làm sao em sướng nổi." Thẩm Như Quy cười khẽ, cánh tay cường tráng ôm eo thon kéo cô gần lại, môi lưỡi