Đăng Nhập Đăng Ký
Đăng nhập Đăng ký
⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡
Chương 19

mùi thuốc súng vang lên trong vô hình.
Sau hai giây, anh ta thu lại cái chân dài.
Cánh tay rũ ở bên hông đang nắm lại thành quyền, chỗ khớp xương hơi rách da.
"Thì ra là ông chủ Thẩm." Cố Trạch không chút cảm tình, "Ở chỗ như thế này đúng là có tình thú mà." Thẩm Như Quy khẽ cong môi cười, cánh tay đặt bên hông Mộ Từ chậm rãi vuốt ve.
Anh nói, "Cô gái nhỏ thích làm càn, cùng cô ấy chơi một chút." Giờ phút này Mộ Từ so với những danh xưng đê tiện, hồ ly tinh xinh đẹp gì đó cũng không khác gì mấy, gần như là dán lên người Thẩm Như Quy, ở chỗ mà người khác không nhìn thấy được thầm trợn trắng mắt.
Chơi cái con mọe anh Cái đồ súc sinh không bằng cả chó "Tôi có chuyện muốn nói với Mộ Từ, cảm phiền ông chủ Thẩm đây nhường một chút." Cố Trạch trực tiếp mở miệng.
"Không tiện." Đuôi mắt Thẩm Như Quy như đang cố giấu ý cười, hơi thở thêm vào phần lạnh lùng trầm tĩnh, "Tổng giám đốc Cố đây, lúc trước để xóa bỏ hiềm khích đã nói như thế nào, bây giờ Mộ Từ là của tôi, không cần tôi phải nhắc nhở anh chứ?" Cánh tay đang giơ lên giữa không trung của Cố Trạch cứng lại.
Mộ Từ bị Thẩm Như Quy chặn ngang người bế lên, khuôn mặt nhỏ vùi vào trong cổ anh, tránh khuất tầm mắt xung quanh, cô vô cùng xấu hổ dí sát vào trong ngực anh.
Áo vest của anh không che hết được đôi chân dài của cô, theo nhịp bước đi của người đàn ông mà đung đưa.
Đạo diễn đã tới, Phương Phương tìm khắp nhà hàng cũng không nhìn thấy Mộ Từ, trong phút chốc nổi giận.
Điện thoại vẫn luôn kêu, Mộ Từ biết là Phương Phương nên không dám nghe, lén ngắt máy.
Âm thanh huyên náo bỗng im bặt, trong xe trở lại sự im lặng.
Không khí xung quanh Thẩm Như Quy đều là hơi lạnh, một tay Mộ Từ giữ cổ áo sườn xám, cũng không nhìn anh, cố gắng làm giảm đi cảm giác tồn tại của bản thân.
Mãi cho đến khi xe dừng lại, Thẩm Như Quy kéo cửa xe "cạch" một tiếng, Mộ Từ mới phát hiện tài xế chính là người "hàng xóm đối diện" thích xem kịch.
Đậu xanh nhà anh, xem kịch xem đến chỗ này luôn à "Ha ha ha ha." Hạ Chiêu nhịn cười suốt dọc đường giờ mới bung lụa thành tiếng, bao trùm xung quanh sân đều là tiếng cười phóng đại của anh ấy.
Mộ Từ, "..." "Trai già mà nổi giận đúng là đáng sợ." Hạ Chiêu cười đến mức không đứng thẳng nổi, tấm tắc thành tiếng.
"Là do anh mách lẻo." Mộ Từ chợt nhận ra.
Thẩm Như Quy nửa tháng không về nhà, trùng hợp lại xuất hiện ở trong nhà hàng đó, nghĩ như thế nào cũng không tìm ra nguyên nhân.
"Nếu xong việc mà bị đại ca phát hiện thì cô sẽ còn chết thảm hơn." Hạ Chiêu làm ra vẻ thản nhiên nhún vai.
Ngày đầu tiên Mộ Từ dọn đến căn hộ của Cố Trạch, anh ta cũng "nhận lệnh" dọn đến tiểu khu đó.
Có rất nhiều, rất nhiều chuyện mà cô không biết.
Hạ Chiêu bỗng nhiên cúi người đến trước mặt Mộ Từ, cười yêu nghiệt, "Em gái à, anh cứu em trong lúc cháy nhà thì em nên cảm ơn anh mới đúng." Mộ Từ, "..." "Không có liêm sỉ, ai là em gái anh?" Mộ Từ nắm chặt cổ áo, ngoài cười nhưng trong không cười.
Hạ Chiêu bị chửi cũng không tức giận, "Em gái à, anh khuyên em một câu, nhanh chóng nghĩ cách dỗ anh ấy đi, bằng không người chịu khổ là em đó, gần đây đại ca tâm tình không được


⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡