Chương 30
Thấy Liêu Lị Sa không muốn nói, Thiện Yên Lam chỉ đồ ăn trong bát cô ta “Cậu ăn đi, thức ăn sẽ giúp tâm trạng tốt hơn đấy.” Liêu Lị Sa nhìn qua, đôi mắt đào hoa xinh đẹp cong lên, ngũ quan vốn diễm lệ lại càng thêm lóa mắt “Yên Lam, cậu tốt thật đó.” “Sao cậu lại nói thế?” Thiện Yên Lam cười.
“Ừm… Xinh đẹp, thành tích tốt, còn rất dịu dàng nữa.” Liêu Lị Sa thong thả nói “Chắc hẳn là có rất nhiều người thích cậu đúng không?” Thiện Yên Lam suy nghĩ một lát “Cũng không nhiều lắm.” “Cậu giả vờ làm gì.” Thiện Yên Lam cười khẽ “Tôi ăn ngay nói thật mà thôi.” “Sao có thể không có nhiều người theo đuổi cậu được.” Liêu Lị Sa híp mắt, nhìn chằm chằm vào cô “Theo tôi biết thì trong trường chúng ta có rất nhiều nam sinh thích cậụ” “Làm gì khoa trương đến vậy.” “Thật là Đúng là trong nhà chưa tỏ, ngoài ngõ đã tường.” Liêu Lị Sa nghiêng đầu sang sát bên Thiện Yên Lam, đôi môi đỏ dán gần bên tai cô “Tôi cũng rất thích cậu đó.” “Vậy ư?” Thiện Yên Lam chớp chớp mắt, cười nói “Cảm ơn cậụ” Liêu Lị Sa bực bội chu miệng “Sao cậu không nói là cậu cũng thích tôi?” “Tôi cũng thích cậụ” Liêu Lị Sa lại cười rộ lên “Giờ mới đúng chứ.” Thiện Yên Lam lỡ uống hơi nhiều nước, cô muốn đi vệ sinh nên nói với Liêu Lị Sa một tiếng rồi đi về phía nhà vệ sinh.
Cô đứng rửa mặt trước gương, giọt nước lạnh lẽo chảy dọc theo cằm của cô, nhỏ xuống bồn rửa tay.
Thiện Yên Lam nhìn khuôn mặt của mình trong gương, nhất thời trầm mặc.
Thiện Yên Lam biết khuôn mặt của mình được người khác đánh giá thế nào, có đôi khi cô thật sự không thể không chú ý tới mặt mình.
Thiện Yên Lam không để ý tới vẻ bề ngoài cho lắm, cô chưa bao giờ dùng diện mạo làm tiêu chuẩn để hành xử với người khác giới.
Vậy nên cô mới không rung động với Chung Việt – người được coi là sự tồn tại tốt đẹp trong mắt người khác.
Trên đời này có rất nhiều người xinh đẹp, ví dụ như anh em của cô, em họ cô, ba mẹ cô hoặc là bạn bè trước kia của cô.
Đi trên đường cũng có thể gặp được người đẹp trai xinh gái.
Quá nhiều, vậy nên không hề hiếm lạ.
Thiện Yên Lam đóng vòi nước, lắc lắc tay, đi tới trước máy sấy tay ở cửa, duỗi tay ra.
Máy không phản ứng, cô nhíu mày, đành phải chuyển sang dùng cái ở bên trong.
“A…” Thiện Yên Lam sửng sốt, nhất thời không phản ứng kịp.
Tiếng nước dính nhớp và tiếng thở dốc nặng nề chợt dội thẳng vào tai.
Thiện Yên Lam sững sờ tại chỗ, âm thanh làm người khác phải xấu hổ càng ngày càng rõ ràng hơn.
“A… Thoải mái quá…” Thiện Yên Lam hơi nghiêng đầu, nhìn thấy một cánh cửa khép hờ.
Cô lùi về phía sau một bước, đầu óc trống rỗng, chỉ muốn nhanh chóng chạy đi.
Không ngờ lại có người to gan đến mức làm chuyện này ở nơi công cộng.
“Yên Lam…” Thiện Yên Lam đột ngột dừng lại, nhìn về phía cánh cửa khép hờ bằng ánh mắt không thể tin nổi.
“Thật thoải mái…” Chất giọng khiến người ta nóng ran này quanh quẩn bên tai, cô lập tức đỏ bừng cả mặt, bối rối không biết làm sao.
Dù Thiện Yên Lam không dám tin đến mức nào thì cô vẫn nghe ra người bên trong chính là Chung Việt, người nói muốn đi vệ sinh nhưng mãi vẫn chưa trở về.
Thiện Yên Lam còn đang khó hiểu không biết tại sao Chung Việt đi lâu như vậy, nhất thời