Chương 7
hồn, vội vàng kéo anh ra “Được rồi được rồi, xảy ra chuyện thật thì khó mà giải thích với nhà họ Từ, dù sao cũng phải cho người ta chút thể diện.” Ngôn Chiêu chậm rãi rút chân lại, một tay đút túi, tay kia cầm lấy chai rượu gần đó đổ thẳng xuống người đàn ông.
Toàn thân người đàn ông ướt đẫm rượu, bị sặc đến mức ho khan liên tục, nhếch nhác vô cùng.
Ngôn Chiêu giơ cái chai rỗng lên, nhìn lướt qua rồi cười nhạt “Dùng rượu này để tưới mày đúng là đáng tiếc.” Lúc Thẩm Từ Âm về đến nhà đã gần mười hai giờ.
Cô mò mẫm tìm công tắc đèn trên tường phòng khách, ấn xuống, đèn trần chiếu sáng cả căn phòng.
Cô đang định cúi xuống thay giày thì ánh sáng trước mắt chợt lập lòe hai lần.
Cô dừng lại, ngước lên nhìn, đèn vẫn sáng ngon lành, như thể bóng tối vừa rồi chỉ là ảo giác.
Cơ thể mệt mỏi khiến cô chẳng còn sức để quan tâm.
Cô cởi chiếc váy bẩn ra ném vào giỏ, vội vàng đi tắm, sấy khô tóc rồi nằm xuống giường.
Xung quanh yên tĩnh, căn phòng chìm trong bóng tối.
Cô nhắm mắt lại, những chuyện xảy ra hôm nay lần lượt lướt qua đầu, cuối cùng chỉ còn lại cái nhìn trong vài giây ngắn ngủi dưới ánh sáng mờ ảo.
Cô không khỏi nhớ tới lần cuối cùng gặp Ngôn Chiêu là vào ngày cô thi đại học, khi đó hai người đã chia tay được gần ba tháng.
Vì cuộc chia tay diễn ra khá khó chịu, cả hai rơi vào trạng thái chiến tranh lạnh.
Cô bận rộn chuẩn bị cho kỳ thi tốt nghiệp, Ngôn Chiêu cũng hiếm khi tới trường, số lần gặp mặt đã ít nay lại càng ít.
Kết thúc môn thi cuối cùng, cô cùng đám đông bước ra khỏi phòng thi, cảm giác như vừa gỡ được một tảng đá nặng nề trong lòng.
Trên đầu trời nắng như đổ lửa, bên tai tiếng ve kêu không ngớt, xung quanh lơ lửng những làn sóng nhiệt khiến hơi thở trở nên ẩm dính.
Thẩm Giang đang đợi ở cổng, thấy vẻ mặt của cô vẫn bình tĩnh như thường, không giống như những học sinh khác vui buồn gì đều hiện rõ trên nét mặt, ông còn tưởng cô làm bài không tốt, mày nhíu lại, nhưng cũng không trách móc, chỉ nói “Dù sao thì cũng thi xong rồi, không nhất thiết phải là trường ở Bắc……” Thẩm Từ Âm không đáp lời, im lặng đi theo ông ra xe.
Đột nhiên bên cạnh vang lên tiếng ồn ào của một nhóm nữ sinh, cô quay đầu nhìn lại, ở phía bên kia con đường hẹp, một bóng dáng quen thuộc đang đứng đó.
Vì vóc dáng cao lớn nên Ngôn Chiêu cực kỳ nổi bật trong đám đông.
Anh mặc một chiếc áo thun đen, tư thế thả lỏng dựa nửa người vào chiếc xe.
Một tay cầm điện thoại áp vào tai, thỉnh thoảng lơ đãng trả lời một hai câụ Tóc anh được cắt ngắn hơn một chút, làm nổi bật những ưu điểm trên khuôn mặt.
Đứng giữa đám đông đi tới đi lui, anh đẹp trai đến mức vô thực.
Hình như anh đã nhìn thấy cô từ lâu, ánh mắt dõi theo cô suốt chặng đường, chỉ chờ đợi khoảnh khắc cô cũng nhìn sang.
Bên kia đường, Thẩm Giang vẫn còn đang lải nhải bên tai cô.
Ngôn Chiêu không nhúc nhích, chỉ quan sát vẻ mặt của cô.
Đột nhiên anh mỉm cười, cúp điện thoại, sau đó nói từng chữ không thành tiếng.
Anh nói thật chậm và rõ ràng, đủ để cô có thể hiểu anh đang nói gì từ khẩu hình miệng.
Anh nói “Chúc mừng.” Thẩm Giang cho rằng cô làm bài không tốt, nhưng chỉ có Ngôn Chiêu biết, nếu cô không làm