Chương 17
ướt, nhưng không muốn để bà ngoại nhìn thấy nên chỉ có thể cắn môi kìm nén, quay lưng vội vàng đi theo Thẩm Giang xuống tầng.
Xe rời khỏi khu dân cư, Thẩm Giang dặn dò “Ninh Xuyên là thành phố lớn, trình độ giáo dục ở nơi nhỏ bé của chúng ta không thể so được.
Con chuyển đến giữa chừng, có rất thứ cần phải thích nghi lại, hiểu chưa?” Thẩm Từ Âm híp mắt đón ánh nắng bên ngoài cửa sổ, không nói một lời.
Không nhận được câu trả lời, Thẩm Giang hừ lạnh “Không biết mẹ con dạy dỗ kiểu gì ra cái tính cách này nữa.” Trong người Thẩm Từ Âm vốn đã đang chôn một ngọn lửa âm ỉ, nghe ông ta nói vậy, cô lạnh lùng đáp “Trách bà ấy thì có ích gì?
Ông không phải là bố tôi sao?
Ông đã từng góp sức vào việc dạy bảo tôi chưa?” Thẩm Giang tức giận nói “Con nói chuyện với bố kiểu gì thế hả?
Bố làm việc kiếm tiền bên ngoài nuôi hai mẹ con con dễ dàng lắm chắc?
Con nghĩ ai trả tiền học nhảy học đàn cho con?
Số tiền lương ít ỏi của mẹ con thì làm được gì?
Giờ lại quay ra trách bố không dạy bảo con?” Thẩm Từ Âm ngồi thẳng người, nhìn thẳng vào mắt ông ta, đôi mắt đen lạnh thấu xương “Ông chỉ nuôi hai mẹ con tôi thôi à?
Ông không biết chuyện gì đã xảy ra với mẹ hay sao?” Thẩm Giang mở to mắt, như thể bị đâm trúng huyệt đạo, khí thế lập tức giảm đi một nửa.
“Tôi chỉ có một yêu cầụ” Cô không muốn tranh cãi thêm nữa, tựa lưng vào ghế, bình tĩnh nói “Khi tới đó, tôi tuyệt đối sẽ không ở chung với mấy người.” Cứ như vậy, Thẩm Từ Âm rời khỏi Nam thành, nơi cô đã sống suốt mười bảy năm để đến Ninh Xuyên, một thành phố xa lạ và mới mẻ đối với cô.
Thẩm Giang mất rất nhiều công sức để xin cô vào trường trung học Ninh Xuyên, dù không nói ra nhưng Thẩm Từ Âm biết, một người coi trọng thể diện như ông vẫn có kỳ vọng rất lớn về điểm thi đại học của cô.
Nhưng cô nỗ lực học tập không phải vì Thẩm Giang, mà là vì chính mình.
Thẩm Từ Âm vẫn còn nhớ cảnh tượng lần đầu cô gặp Ngôn Chiêụ Lúc đó cô mới chuyển đến được nửa tháng, còn chưa quen với mọi thứ xung quanh.
Các bạn trong lớp đã có nhóm chơi của riêng mình, muốn vượt qua ranh giới và hòa nhập vào đó đòi hỏi rất nhiều nhiệt huyết và sự chủ động.
Nhưng cô lại không phải kiểu người giỏi giao tiếp, muốn xây dựng mối quan hệ thân thiết với cô, vậy thì đối phương chắc chắn phải là người chủ động.
Bởi vậy nên dù đã nhập học từ lâu nhưng cô vẫn một thân một mình.
Một ngày nọ, sau giờ học, khi Thẩm Từ Âm đang đi vệ sinh thì nghe thấy loáng thoáng tiếng trò chuyện của mấy cô bạn bên ngoài “Cậu có đi xem trận đấu bóng rổ hôm nay không?” “Lớp nào đấu với nhau thế?” “Lớp 8 với 16.” “Lớp 16 á?
Ngôn Chiêu có vào sân không?” “Hình như không, nghe nói vết thương của cậu ấy mới khỏi.” “Haiz.” Cô bạn thở dài thất vọng, lập tức hết hứng “Cậu ấy không lên sân thì còn gì hay nữa?” “Lớp 8 cũng có trai đẹp mà đúng không?
Đi mà, cứ coi như đi cùng mình thôi.” Tiếng nói chuyện của hai người nhỏ dần, Thẩm Từ Âm ra khỏi buồng vệ sinh, rửa tay rồi quay lại lớp học.
Tiết thể dục buổi chiều được dùng để tổ chức thi đấu bóng rổ, hầu như các bạn trong lớp đều đi hết.
Thẩm Từ Âm không có