Chương 10
chặt tay cô một lúc “Rất vui được gặp cô.” Không phải “Biết”, mà là “gặp”, một từ đơn giản nhưng dường như còn mang theo tầng ý nghĩa khác.
Thẩm Từ Âm ngước lên nhìn thẳng vào mắt anh, lễ phép đáp lại “Tôi cũng rất vui khi được gặp Giám đốc Ngôn.” Anh cười một tiếng “Vậy sao?
Thế thì tốt.” Cuộc hội ngộ chính thức sau chín năm kết thúc bằng vài câu chào hỏi lịch sự dưới ánh mắt của bao người.
Hai người mới chỉ yên tĩnh trong chốc lát, những người khác đã nhanh chóng bắt cơ hội xúm vào nói chuyện với Ngôn Chiêụ Thẩm Từ Âm ngày càng lui về phía sau, thấy cũng không còn việc gì khác, cô bèn quay người rời khỏi phòng họp.
Trở lại chỗ làm, mọi người lập tức vây quanh cô như nước vỡ bờ.
“Từ Âm cô vừa mới lên tầng cao nhất à?
Thế nào thế nào, có phải Ngôn Chiêu rất đẹp trai đúng không?” Thẩm Từ Âm thành thật trả lời “Cũng được.” “Tôi nghe nhân viên tiếp tân buổi sáng nói anh ấy rất cao, ít nhất cũng phải 1m85, cô thấy có đúng không?” “…… Có.” Ngôn Chiêu hồi cấp ba đã cao 1m87 rồi.
“Chậc, mấy người có thể hỏi thông tin nào có ích một tí không.
Từ Âm, lần này liệu có cắt giảm nhân sự không?” Thẩm Từ Âm nhớ lại nội dung cuộc họp “Không, hình như ban lãnh đạo không thay đổi gì nhiều, công ty mới chỉ mua cổ phần để trở thành cổ đông thôi.” Nói cách khác, Ngôn Chiêu sẽ không tham gia vào việc kinh doanh cụ thể của VH, anh chỉ chịu trách nhiệm kiểm tra kết quả.
Hồ Lập vỗ tay “Được, vậy thì mọi người có thể yên tâm rồi.” Văn phòng sôi động trở lại, mọi người cười nói vui vẻ trở về chỗ làm.
Máy tính của Thẩm Từ Âm hiện lên thông báo nhắc nhở, là Freda – Hội nghị công nghệ tháng sau sẽ giao cho cô phụ trách, thứ hai tuần sau nộp bản thảo kế hoạch cho tôi.
– Giám đốc Ngôn cũng sẽ tham dự hội nghị, nhớ làm thật cẩn thận.
Thẩm Từ Âm dừng lại một lúc rồi trả lời Đã rõ.
Sau ngày hôm đó, Thẩm Từ Âm không gặp lại Ngôn Chiêu nữa.
Cô vùi đầu xử lý công việc, dần dần để chuyện gặp lại trôi vào dĩ vãng.
Chớp mắt đã đến cuối tuần.
Thẩm Từ Âm bị tiếng ồn sửa chữa từ tầng trên đánh thức.
Âm thanh máy khoan điện đinh tai nhức óc đi kèm với tiếng rung cộng hưởng của tường bị đục phá, tựa như đang trải qua một trận động đất vậy.
Cô trằn trọc, cố gắng dùng chăn trùm đầu để bớt ồn nhưng vô ích.
Cô đưa tay với lấy điện thoại trên đầu giường, màn hình hiển thị 9 giờ 25 phút sáng..
Quên đi, đằng nào cũng đến giờ dậy rồi.
Rèm cửa trong phòng được đóng kín, không một tia sáng nào có thể lọt qua.
Cô ngáp một cái, xỏ dép, mắt lim dim buồn ngủ đi vào nhà vệ sinh.
Sau khi rửa mặt, tiếng khoan trên tầng cuối cùng cũng chấm dứt.
Thẩm Từ Âm thay quần áo, kéo rèm cửa để ánh sáng tràn vào.
Hai ngày nay ở Ninh Xuyên mưa liên tục, dù đã có nắng nhưng bầu trời vẫn u ám.
Dường như tiết trời se lạnh đầu xuân đã bị cơn mưa cuốn trôi, chỉ còn lại chút tàn lụi vô ích.
Cô đang nhìn ra ngoài cửa sổ thì chuông cửa vang lên, Thẩm Từ Âm vừa mới mở cửa, ở lối vào, Phương Nhuế Gia bắt đầu thở hồng hộc phàn nàn “Cậu thuê nhà kiểu gì vậy, đến cả thang máy cũng không có, lâu lắm rồi mình mới leo cầu thang cao như vậy ” Thẩm Từ Âm thuê một