Chương 3
thương tiếc cô trên giường, định cho cô nghỉ ngơi thêm một chút, nhưng tất nhiên là có điều kiện.
Anh dựa vào đầu giường, kéo tay Triều Đường Diên để cô ngồi xuống trên người mình, Triệu Đường Diên hiểu rõ.
Cô nghiêng người về phía trước, hôn lên môi Chu Trầm, khi anh chuẩn bị há miệng cô lại nhanh chóng quay đi, cúi người, ngậm hai điểm nhô lên trước ngực anh.
Ngậm mút một lúc, đến khi cảm giác vật nam tính của người kia càng ngày càng cương cứng, nóng bỏng cô mới vịn người ngồi dậy.
Thật ra Triệu Đường Diên không quá thích tư thế này, cơ thể như cây lục bình, không có điểm tựa, hai tay không biết bám vào chỗ nào để chống đỡ, bộ ngực no đủ lên xuống trong không khí, tạo thành một làn sóng sữa, liên tục lay động trước mắt Chu Trầm.
Chu Trầm có ý xấu, nắm chặt lấy một bên nhào nặn, thưởng thức, tay còn lại giữ hông cô, khi cô di chuyển chậm anh sẽ vỗ nhẹ vào mông cô.
Người Triệu Đường Diên vừa đau vừa sướng.
Đợt cao trào thứ hai ập đến, Chu Trầm đang cắn mút bên ngực trái cô, Triệu Đường Diên đau đến mức hoa huyệt co rút lại mấy lần, người đàn ông sướng đến mức bắn ra chất lỏng nồng đậm nóng hổi vào trong.
Trước khi ngất Triệu Đường Diên mơ hồ liếc thoáng qua ngực mình nan một dấu răng đỏ ửng lên rất rõ ràng.
Răng lợi anh vẫn còn khỏe chán.
Màn đêm bên ngoài dần trở nên đen đặc.
Triệu Đường Diên ngủ say trong ngực Chu Trầm, Chu Trầm lại vô cùng tỉnh táo.
Anh tắt ngọn đèn nhỏ đầu giường, rèm cửa không kéo xuống.
Ánh trăng lung linh dịu dàng chiếu rọi vào trong phòng, Chu Trầm nhìn kỹ người bên cạnh.
Nhớ đến nụ hôn vừa rồi bị cô né đi, Chu Trầm cười xấu xa một tiếng, khom người hôn lên môi cô, đầu lưỡi vươn vào quấn quýt, người đang trong giấc nồng bị quấy nhiễu không thở nổi lại muốn chạy trốn nhưng chẳng được.
Mãi đến khi cô có dấu hiệu tỉnh lại, Chu Trầm mới buông cô ra.
Màn đêm lạnh lẽo quét qua trần gian, Chu Trầm – người đã làm việc liên tục mấy ngày nay , cuối cùng cũng có thể thả lỏng cả thể xác và tinh thần.
Bị con mèo nhỏ ngủ say bên cạnh lây nhiễm, ôm cô tiến vào giấc mộng trong căn phòng tràn ngập ánh trăng.
Hôm sau là chủ nhật, Chu Trầm không cần phải đến công ty.
Khi Triệu Đường Diên tỉnh dậy, anh đã chạy bộ trở về, đang tập luyện trong phòng gym riêng trong nhà.
Cô tự giác rời giường đánh răng rửa mặt rồi chuẩn bị bữa sáng.
Nếu bình thường ra, với lượng vận động giống như đêm hôm qua, Triệu Đường Diên nhất định đến gần trưa mới rời giường rồi đặt đồ ăn bên ngoài.
Nhưng dù sao Chu Trầm cũng còn đang ở đây, cô có thể bị đói chứ Chu Trầm không thể bị đói.
Thế nhưng nói đi cũng phải nói lại, nếu Chu Trầm không đến cô cũng sẽ không phải vận động nhiều như vậy.
Triệu Đường Diên nhớ rõ Chu Trầm quen ăn bữa sáng kiểu Trung Quốc, cà rốt bào sợi trộn với bột, chiên thành bánh kếp đặt ở một bên đợi nguội, lại làm hai bát mì dầu hành sau đó lấy canh đậu xanh tối qua đã chế biến sẵn được đặt trong ngăn đá tủ lạnh.
Kỳ thi nghiên cứu sinh sắp đến nên sức ăn của cô cũng tăng lên theo áp lực.
Cũng may cô theo Chu Trầm lâu như vậy rồi nhưng cũng không thấy anh kén ăn, cái gì cũng ăn được.
Ở phương diện ăn uống, Chu Trầm thật sự không giống với một người