⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡
Chương 9

đối không có ý tứ hạ nhục em gái anh, chỉ là muốn cố gắng bỏ ra một chút bồi thường mà thôi.” Cô cầm một hồi, thấy anh thật sự không có ý muốn nhận lấy, bèn thu tay lại, móc ra một tấm card đưa tới trước mặt anh.
“Anh Phó, đây là danh thiếp của tôi, có yêu cầu gì thì anh cứ liên lạc với tôi.
Chỉ là, hiện tại tôi có việc muốn nhờ anh nên quyền chủ động ở trên tay anh, chờ đến khi anh tìm tôi thì thân phận lập trường của chúng ta sẽ có thay đổi.
Anh thật sự không suy nghĩ lại một chút sao?” Cô rất ít khi khuyên người khác, đáng tiếc lại phản tác dụng, Phó Thành dùng hành động ném danh thiếp xuống để trả lời cô.
Anh Hiền cũng không hề nhiều lời, nói câu gặp lại sau rồi xoay người rời đi.
Bên trong xe, khuôn mặt Kha Nhụy u sầu, “Sếp, hiện tại nên làm thế nào bây giờ?” Nếu đổi lập trường, cô ấy sẽ bội phục Phó Thành nghèo mà không hèn, không cúi đầu trước phú quý, nhưng hiện tại cô ấy là thư ký của Tưởng Anh Hiền, cho nên chỉ biết chán ghét xương cốt anh quá cứng.
Anh Hiền cúi đầu, lật xem văn kiện dùng cho cuộc họp trong lát nữa, nhẹ giọng nói, “Không vội.” – Phó Thành đứng trước tòa nhà của tổng công ty Tưởng thị, ngẩng đầu nhìn tòa cao ốc cao đến tầng mây, nhấc chân bước nhanh đi vào trong.
Cuối cùng thì anh vẫn tìm tới cô.
Sau khi nhận được điện thoại của nhân viên lễ tân, Kha Nhụy tự mình xuống lầu đón người, sắp xếp cho anh ở phòng nghỉ ngơi cạnh phòng họp, nói với anh là sếp mở họp xong sẽ gặp anh.
Phó Thành ngồi xuống đợi, đợi đến tận khi trời tối, ngoài cửa sổ đã thấy đèn đuốc sáng trưng thì Kha Nhụy mới xuất hiện.
Hai người một trước một sau đi vào văn phòng ở cuối hành lang, Kha Nhụy đẩy cửa ra, ý bảo anh đi vào, sau đó đóng cửa kỹ rồi rời đi.
Trong văn phòng, một cô gái trẻ đang ký tên trên văn kiện, sau khi cất bút máy mới ngẩng đầu nhìn anh, chào hỏi như hai người là bạn bè vậy, “Anh Phó, đã lâu không gặp.” Phó Thành không biết thái độ của cô là có ý gì, vì thế lựa chọn cách im lặng.
“Mời ngồi, anh muốn uống gì, Kim Tuấn Mi có được không?” Kim Tuấn Mi Một loại trà quý thuộc họ Hồng trà.
“Không cần phiền toái.” Anh Hiền quyết định thay anh, ấn điện thoại bàn nói “Kha Nhụy, đưa hai ly nước vào đây.” Trực giác nói cho cô, so với cà phê hoặc trà thì anh càng thích nước lọc hơn.
Rất nhanh sau đó Kha Nhụy đã gõ cửa đi vào, đặt một ly nước trước mặt Phó Thành.
Chờ khi cửa văn phong đóng lại lần nữa, Anh Hiền mới đứng dậy đi lại sô pha đối diện với anh, ngồi xuống, không tránh không né mà đón nhận ánh mắt của anh.
Cô có một gương mặt xinh đẹp cổ điển, mày lá liễu, mắt phượng, mũi và môi đều nhỏ và tinh xảo, dịu dàng thanh nhã, đẹp mà không có bất kỳ cảm giác xâm lược hay sắc lạnh nào.
Phó Thành là người đã chân chính trải qua mưa bom bão đạn, cảm giác nhạy bén với nguy hiểm đã trở thành trực giác.
Anh không rõ vì sao mà cô gái nói năng nhẹ nhàng trước mắt này lại làm trực giác của anh phát tác.
“Cô Tưởng, cô cũng biết vì sao mà tôi tới đây.” Anh Hiền gật đầụ Đã gần nửa năm từ lúc xảy ra tai nạn xe cộ, Phó Chi vẫn ở trong trạng thái hôn mê như cũ, viện


⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡