Đăng Nhập Đăng Ký
Đăng nhập Đăng ký
⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡
Chương 24

chút nhẫn nại cuối cùng bị Tô Bối tiêu hao sạch sẽ không còn một mảnh.
Ông lập tức mở cửa xe, ném người vào một cách thô bạo.
Tô Bối bị đột ngột ném vào ghế sau, đại não ngây ngốc một lát, đợi cô kịp phản ứng.
Văn Quốc Đống đã ngồi xuống vị trí điều khiển, chuẩn bị lái xe.
“Chồng...
Anh… Thực sự anh có người khác ở ngoài hay không?” Tô Bối ôm đầu gối vô cùng đáng thương co rụt trên ghế saụ Văn Quốc Đống lạnh lùng nhìn Tô Bối ấm ức không chịu được qua gương chiếu hậu, không mở miệng.
Một lúc lâu sau, mới nghe cô buồn bực nói “Trước đây anh thích gọi người ta là tiểu dâm phụ...
Thích sờ tiểu huyệt của người ta...
Bây giờ anh một câu Tô Bối hai câu Tô Bối...
Cũng không sờ người ta…” “Thực sự tiểu huyệt của người ta khó chịụ..
Quần lót đều ướt…” Nghe thấy thế, biểu cảm trên mặt Văn Quốc Đống suýt nứt vụn ra “Đủ rồi...” Vừa rồi cơ thể nóng bỏng lại mềm mại của Tô Bối vẫn luôn cọ lên người ông, ông là ba chồng của cô, nhưng không phải ba chồng thật, sao trên người có thể không phản ứng.
Ý thức được mình bị Tô Bối trêu chọc ra lửa nóng, mà cô vẫn luôn miệng nói bí mật khuê phòng.
Gương mặt Văn Quốc Đống âm trầm vô cùng khó coi.
Tô Bối khóc lóc mơ mơ màng màng ngủ mất.
Khi Tô Bối mở mắt, lọt vào tầm mắt là màu trắng chói mắt.
“Chị dâu đã tỉnh.” Văn Uyển ngồi vắt chéo chân trước giường bệnh của Tô Bối, tự mình gọt quả táo đưa cho cô.
“Chị...” Tô Bối không nhận táo, xoa cái trán hơi đau “Sao em lại ở đây?” “Bác cả bảo em tới lập công chuộc tội.” Sau khi nói xong, Văn Uyển cười hì hì như tên trộm đến trước mặt Tô Bối, nhỏ giọng nói “Có phải chị đã làm gì bác cả của em rồi đúng không?” Tô Bối đang xoa trán đột nhiên ngẩn ra, trong đầu có chút chột dạ dời mắt “Chị có làm gì đâu?” “Nếu chị chưa làm gì.” Tầm mắt ái muội của Văn Uyển lượn lờ trên người Tô Bối, cuối cùng mới nói “Vậy sao phía dưới của bác cả em lại cứng?” Nghe thấy thế, Tô Bối lập tức nín thở, ánh mắt nhìn về phía cô gái nhỏ này lần nữa.
Trên gương mặt chưa mất đi tính trẻ con của cô gái, lúc này tràn ngập hiểu rõ và tiêu sái của người trưởng thành mới có.
Tóc ngắn chỉ qua tai, bất chợt vừa nhìn, có thể thấy bóng dáng của mẹ cô ấy trên người cô ấy.
"Em…” Tô Bối muốn hỏi cô ấy là phát hiện kiểu gì, nhưng những lời này nói tới bên miệng thì nuốt trở về.
Nếu cứ mở miệng hỏi như thế, chẳng phải là thừa nhận lời nói vừa rồi của Văn Uyển sao.
“Văn Uyển em là ai...
Bắt đầu từ cấp 3 đã xem phim xxx...
Khi đàn ông động dục sẽ thế nào em còn không biết sao?” Từ nhỏ Văn Uyển đã vô cùng thông minh, sao không đoán ra được Tô Bối muốn hỏi gì “Khi bác cả của em rời đi tuy sắc mặt khó coi...
Nhưng thứ phía dưới bác ấy cho dù là quần áo đều không che được…” Tô Bối nghe đến đây, nhớ tới tối hôm qua khi đại não mơ hồ Văn Quốc Đống ôm cô xuống xe, phía dưới mông có vật cứng chọc vào cô...
Hơi thở lập tức dồn dập hơn mấy phần.
“Chậc chậc...
Nhìn biểu cảm này của chị...
Tối qua chị không làm gì bác ấy sao?” Nghe thấy thế, đại não Tô Bối lập tức trống rỗng.
Văn Uyển nhìn vẻ mặt khiếp sợ của Tô Bối, lập tức biết


⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡