Chương 15
trên gương mặt cô ấy tràn ngập hứng thú “Chị dâụ..
Nếu chị chưa kết hôn với anh trai em, nói không chừng em sẽ theo đuổi chị...
Không lâu sau, động tĩnh của hai người bên này, khiến người đàn ông câu cá ở đập chứa nước chú ý.
Người đàn ông ngồi bên cạnh Văn Quốc Đống nhìn Văn Uyển đang cầm bút vẽ tranh, cuối cùng ánh mắt nhìn về phía Tô Bối thướt tha nhẹ nhàng trong biển hoa.
Nhìn một lúc lâu, trên mặt người đàn ông hiện lên vẻ tùy ý “Anh cả...
Tiểu Uyển tìm đâu ra nữ sinh viên này thế?
Dáng người này...
Anh nhìn mà xem dáng người trước lồi sau vểnh…” Người đàn ông còn chưa nói xong mấy lời thô tục, thì thấy Văn Quốc Đống ở bên cạnh gương mặt trầm lại.
“Anh...
Chuyện đó...
Không...
Không phải là...
Chị dâu nhỏ đấy chứ...” Người đàn ông thấy vẻ mặt Văn Quốc Đống không được tốt, trong lúc nói chuyện hơi lắp bắp.
Văn Quốc Đống nghe thấy một tiếng “chị dâu nhỏ”, nghĩ tới tế tổ đêm giao thừa, sắc mặt càng ngày càng khó coi.
Mà ở bên khác Tô Bối hoàn toàn không biết gì về chuyện này, chỉ cảm nhận được tầm mắt của hai người bên cạnh đập chứa nước đều đặt lên người cô.
Tô Bối vẫn luôn duy trì dáng vẻ quyến rũ mà Văn Uyển muốn, Văn Quốc Đống liếc mắt nhìn bên rừng mai một cái.
Người đàn ông ở bên cạnh không được tự nhiên khụ hai tiếng.
“Ha ha...
Ánh mắt của anh cả khá tốt...
Chị dâu nhỏ…” Văn Quốc Đống lạnh lùng nhìn người đàn ông, vẻ mặt khó coi gọi một tiếng về phía rừng mai “Tô Bối...” Nghe thấy thế, Tô Bối thu hồi vẻ quyến rũ trên mặt, nghe giọng điệu chất chứa tức giận của người đàn ông, cảm thấy khó hiểu nhìn qua phía ông.
“Lại đây.” Sau khi Văn Uyển gật đầu, Tô Bối chậm rãi đi về phía đập chứa nước.
“Ba...
Làm sao vậy?” Văn Quốc Đống liếc mắt thấy khi Tô Bối đi đường, lộ ra hai chân thon dài trắng nõn, trầm giọng nói “Trở về.” Bức tranh của Văn Uyển còn chút nữa là xong, nghe thấy thế kêu to với Văn Quốc Đống “Không được Chị dâu là người mẫu cháu mời đến...
Cháu còn chưa vẽ xong đâu ” Tô Bối cắn môi cảm thấy khó xử nhìn Văn Quốc Đống, yêu kiều gọi “Ba...” Tiếng kêu “ba” này, còn kèm theo dáng vẻ xinh đẹp động lòng người.
Khiến người đàn ông bên cạnh Văn Quốc Đống không tự giác ho khan.
Nhiều năm như vậy, Văn Quốc Đống đã sớm nhìn quen thủ đoạn của ong bướm bên người, đối với việc cố tình diễn xiếc, hay vô tình thể hiện sự quyến rũ của người phụ nữ đều đã có chút năng lực miễn dịch.
Nghe Tô Bối uyển chuyển gọi một tiếng “Ba”, tuy không nghĩ sâu xa hơn, nhưng vẫn không nhịn được nhíu mày.
Trong lòng có rất nhiều lời răn dạy, cuối cùng mở miệng chỉ còn một câu “Thời tiết lạnh, trở về sớm một chút.” “Văn Uyển dán túi giữ ấm cho con...
Không lạnh...” Sau khi Tô Bối nói xong, còn vén một góc sườn xám ra, lộ ra đôi chân trắng nõn thon dài.
Người đàn ông bên cạnh Văn Quốc Đống thấy thế, vội vàng rời mắt nhìn về phía khác.
Văn Quốc Đống không nhìn chân Tô Bối, mà nặng nề nhìn gương mặt ngây thơ vô tội của cô “Được rồi, làm xong sớm một chút rồi trở về đi.” Tô Bối buông làn váy, nắm chặt lấy áo choàng trượt xuống, dịu dàng đáp “Vâng.” Khi Tô Bối đi rồi, người đàn ông kia mới quay đầu “Anh cả...
Cô ấy là...” Văn Quốc Đống nhìn chằm chằm bóng dáng Tô Bối rời đi, trong mắt