Chương 16
cháu về……” “Ờ...” Văn Uyển cũng biết không thể ép người quá đáng, mặc quần áo chỉnh tề, ngoan ngoãn ngồi xuống “Nhưng mà, dượng, cháụ..” Nói xong, ngập ngừng liếc nhìn Diệp Liệt Thanh, nhỏ giọng nói “Sáng nay người ta mệt, tay hơi nhức mỏi, dượng có thể đút cháu không...” Diệp Liệt Thanh liếc cô, hừ nhẹ, hầu hạ cô ăn sáng.
Lúc này anh mới bưng ly sữa, đưa một viên thuốc màu trắng cho Văn Uyển “Uống đi...” Dừng một chút mới giải thích “Tuy tối hôm qua không đút vào, nhưng làm trong bồn tắm, còn...” Không chờ người ta nói xong, Văn Uyển giật viên thuốc trong tay Diệp Liệt Thanh nuốt xuống.
Uống thuốc xong, Văn Uyển nhìn chằm chằm Diệp Liệt Thanh một hồi lâu mới mắng “Đồ cặn bã ” Vừa mắng xong, di động của Diệp Liệt Thanh vang lên.
Văn Uyển thản nhiên liếc màn hình, thấy hai chữ Văn Tuyết đang nhấp nháy trên đó.
Sắc mặt Văn Uyển nhất thời tối sầm “Đừng trả lời ” Nghe vậy, Diệp Liệt Thanh thở dài, cúp điện thoại của Văn Tuyết trước mặt Văn Uyển “Đi thôi...
Tôi đưa cháu về ” Văn Uyển ngồi bất động tại chỗ, lạnh lùng nói “Chặn bà ta ở trước mặt cháu ngay lập tức, từ nay về sau không được nhận điện thoại của bà ta ở trước mặt cháụ” Mắt phải của Diệp Liệt Thanh giật giật, liếc nhìn Văn Uyển “Con bé chết tiệt kia Cô ấy là cô của cháu, tôi là dượng cháụ..” “Có chặn không ?
Nếu không chặn bà ta, dượng có tin chút nữa bà ta gọi điện thoại tới, cháu sẽ nhận thay dượng không?” Nói xong, Văn Uyển lấy di động của mình ra, chụp vài tấm hình những vệt đỏ và xanh tím trên cổ.
“Năm phút...” Lời còn chưa dứt, Văn Tuyết lại gọi tới lần nữa, Diệp Liệt Thanh chỉ liếc mắt rồi trực tiếp kéo vào danh sách đen.
Văn Uyển thấy thế, hài lòng đứng lên, bước tới thân mật ôm cánh tay Diệp Liệt Thanh, lấy lòng “Dượng...
Sắp khai giảng rồi, cháu không muốn ở trong trường, nghe nói dượng có một căn hộ gần trường cháu, cháu muốn ở chỗ dượng...” Diệp Liệt Thanh sống hơn bốn mươi năm, đã gặp nhiều loại nam nữ, nhưng đây là lần đầu tiên thấy một người thay đổi sắc mặt nhanh như vậy.
Trước sau chưa đến nửa phút, giây trước cô gái này vừa đe doạ anh, giây sau đã thân mật lấy lòng như không có việc gì xảy ra.
Diệp Liệt Thanh xoa cái trán đau đớn, trầm giọng nói “Không được, cháu là con gái, ở ngoài trường không an toàn.” Văn Uyển cọ cánh tay Diệp Liệt Thanh làm nũng “Dượng...” “Diệp Liệt Thanh ” Hai người vừa xuống lầu, Văn Tuyết dẫn theo một đám chị em cực kỳ tức giận lao tới, túm cổ áo Diệp Liệt Thanh, nổi giận đùng đùng mắng “Ai cho anh mặt mũi, anh dám kéo tôi vào danh sách đen ?” Một tay Diệp Liệt Thanh bị Văn Uyển nắm, tay kia không ngăn cản Văn Tuyết, trên cổ nhất thời lại thêm vài vết xước “Mới sáng sớm mà cô nổi điên chuyện gì ?” “Tôi nổi điên ?” Văn Tuyết bị Diệp Liệt Thanh đẩy ra, trừng mắt nhìn Diệp Liệt Thanh bằng ánh mắt ác độc, giọng đầy căm hận hỏi “Tối hôm qua anh ở với ai ?” Văn Uyển đứng bên cạnh Diệp Liệt Thanh, nắm cánh tay người đàn ông không buông.
Sau khi Văn Tuyết xuất hiện, ngược lại còn dựa gần hơn, sợ sệt nhìn Diệp Liệt Thanh “Dượng...
Dượng...” “Diệp Liệt Thanh Anh điếc rồi à ?” Hai giọng nói đồng thời vang lên.
Giọng Văn Uyển lộ ra chút chột dạ và nhút nhát, giọng Văn Tuyết kiêu ngạo bức hiếp người khác từ đầu tới cuối.
Diệp Liệt Thanh nhíu mày,