Đăng Nhập Đăng Ký
Đăng nhập Đăng ký
⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡
Chương 26

di dời ánh mắt, né tránh ánh mắt cảnh giác của Chu Cẩn.
Hai người cùng rơi vào trầm mặc, bầu không khí nhẹ nhõm vừa mới gầy dựng không lâu, trong khoảng thời gian dài giằng co đã dần tan rã.
Cuối cùng Giang Hàn Thanh không nhịn được lên tiếng “Anh thừa nhận, anh đã nhìn thấy em ở cùng một chỗ với Tưởng Thành.” Tuy rằng anh không tận mắt nhìn thấy Tưởng Thành, nhưng anh sẽ không quên được giọng điệu và tiếng nói của người đó.
Trước khi quen biết Tưởng Thành, anh không biết rằng con người ta còn có một loại cảm xúc mãnh liệt như vậy, là Tưởng Thành dạy cho anh cái gì gọi là ghen tị.
Giang Hàn Thanh “Anh không để tâm.” Nét mặt anh tẻ nhạt, Chu Cẩn không thể nhìn ra bất kỳ đầu mối nào từ trên gương mặt anh.
Chu Cẩn “Anh không để tâm nhưng em cần phải nói, sau này đừng nhắc tới anh ta.
Em đã kết hôn với anh, Tưởng Thành không quay về thì vẫn là như thế này, anh ta có quay về cũng không thay đổi.” Sắc mặt cô hơi gượng gạo, không thèm để ý tới Giang Hàn Thanh nữa, chuyên tâm quấn băng trên cánh tay bị thương của anh.
Tia sáng trắng hơi lạnh trong gian phòng rọi lên người Chu Cẩn, cô giơ tay vén mái tóc đang rũ xuống bên tai ra sau, lộ ra gò má xinh đẹp.
Lý trí nói cho anh biết không nên nhìn tiếp nữa, nhưng ánh mắt không kiềm chế được mà nhìn xuống phía dưới, cổ, vai, xương quai xanh, còn có làn da trắng như tuyết lộ đằng trước ngực cô.
“Chứng minh cho anh xem.” Đôi mắt Giang Hàn Thanh âm trầm.
Chu Cẩn nghi hoặc ngẩng đầu lên “Sao chứ?” Đến cuối cùng Giang Hàn Thanh khó tự mình khống chế, giơ tay ấn giữ sau gáy cô, đôi môi nóng bỏng hôn cô say đắm.
Nụ hôn của anh vẫn ngây ngô như cũ, nhưng mang theo sự cuồng loạn không giống trong quá khứ, giống như muốn hoàn toàn tra xét, vì vậy vừa dây dưa vừa thâm sâu mạnh mẽ.
Hơi thở của Chu Cẩn hỗn loạn, mãi cho đến khi giữa răng môi vô thức bật ra một tiếng rên rỉ thật nhỏ, khiến cho nụ hôn trầm lắng dài lâu mới có xu thế điều chỉnh lại, chậm rãi và dần dừng hẳn.
Bàn tay đang đặt sau gáy cô không rút về.
Giang Hàn Thanh có một đôi mắt rất sáng, chóp mũi áp vào cô, hướng về phía cô thì thầm cầu khẩn “Chu Cẩn, em chứng minh cho anh xem.” Đồng tử Chu Cẩn rụt lại, ánh mắt băn khoăn đảo quanh trên khuôn mặt Giang Hàn Thanh.
Không nên, hoàn toàn không nên.
Vào thời điểm này cô không nên nhớ đến Tưởng Thành, nhớ đến cái ẩm ướt của ngày mưa gió đó.
Tưởng Thành che dù cho cô, lúc mỉm cười, đôi mắt đen láy sáng lấp lánh, lộ ra răng khểnh sắc nhọn.
“Tiểu Ngũ, em đừng trêu chọc anh.” Chu Cẩn sốt ruột tới mức gương mặt đỏ bừng, gào lên với anh “Ai trêu chọc anh?
Em nghiêm túc đó.
Em thích anh, từ bé đến lớn chỉ thích một mình anh.” Anh ta nhướng đôi mày nhìn cô với vẻ chăm chú, sau đó, lại hoàn toàn không xem lời Chu Cẩn nói ra gì.
Anh ta chẳng từ chối, cũng chẳng đáp lại, mà chỉ xoay người, khẽ lườm cô “Con nhóc như em thì hiểu cái gì chứ?
Về nhà.
Tự mình đuổi theo, dính mưa cũng kệ em.” Chu Cẩn thấy tâm ý bị anh ta xem thường, nổi giận thở dài, siết chặt nắm tay, hầm hầm đuổi theo Tưởng Thành.
Dáng người Tưởng Thành cao, chân lại dài, nhịp bước chân nhanh hơn Chu cẩn nhiềụ Chẳng qua cô đuổi theo nhanh, Tưởng


⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡