Chương 23
nhún người tiến lên trước, dùng hết toàn bộ sức lực đạp vào một bên bả vai Chu Cẩn.
Chu Cẩn bị đau, lảo đảo về phía trước mấy bước, suýt chút thì ngã xuống nền đất.
Cô luống cuống vịn vào tường, xuýt xoa hít lấy vài ngụm khí lạnh, hai mắt tối đen nhưng cổ họng không phát ra thành tiếng.
Cô vừa mới đứng vững, trước mắt lại có một trận gió đánh úp, không kịp phản ứng lại, vô thức giơ tay ra đón đỡ.
Trong khoảnh ngắn ngủi như ánh sáng điện, vòng eo đã được ai đó kéo vào, cô không đề phòng mà lui lại hai bước.
Bang Cây gậy đánh lên xương cốt một cú nặng nề đè nén Chu Cẩn hãi hùng khiếp vía, cảm giác đau nhức trong tưởng tượng không đến đúng lúc, thời gian tựa như ngưng đọng, hô hấp của cô hỗn loạn, không nhìn thấy và nghe thấy được gì cả.
Cô chỉ nhìn thấy cánh tay đang che chở trước mặt cô, còn có lồng ngực đang gấp rút phập phồng lên xuống mà tấm lưng cô dựa vào.
...
“Chu Cẩn.” Giọng nói trong trẻo lạnh lùng một lần nữa kéo Chu Cẩn từ nơi hoang mang bất định quay trở về, cô ngoảnh đầu, nhìn thấy khuôn cằm trắng nõn lạnh lẽo anh tuấn của người đàn ông.
“Giang Hàn Thanh...” Lại Tam theo tầm mắt của Chu Cẩn nhìn qua, người đàn ông kia khôi ngô thờ ơ, đôi mắt đen đã lạnh tới giới hạn cuối cùng.
Nỗi sợ hãi xộc lên đầu không hề có chút căn cứ nào, Lại Tam thu tay lại, lấy lại được chút ít bình tĩnh từ trên dáng người thon gầy của Giang Hàn Thanh.
Gã châm biếm “Một mình?
Người anh em à, mày tới đánh nhau đó hả, hay là tới nộp mạng?” Giang Hàn Thanh thẳng sống lưng, vươn tay đẩy Chu Cẩn ra sau lưng.
Cánh tay anh đau nhức tới mức run rẩy trong vô thức, thế nhưng trong giọng nói không hề gợn sóng.
“Tôi không đánh nhau, cũng chẳng ngu xuẩn như vậy.” Tiếp sau đó, giữa màn đêm vang lên hai tiếng “Đùng đoàng” kinh người, là tiếng nổ súng.
Lại Tam và người của gã bất chợt hoảng sợ, khom lưng tránh né theo phản xạ có điều kiện.
“Cảnh sát Giơ tay lên, nếu không sẽ nổ súng ” “Má nó ” Lại Tam trừng mắt nhìn Giang Hàn Thanh, nghiến răng nghiến lợi văng tục một tiếng.
Gã biết đã gặp rắc rối lớn, lần này không phải chỉ có một hai cảnh sát tuần tra đi tới.
Bao gồm Lại Tam và tất cả những người có mặt ở đây đều phải hai tay ôm đầu, áp sát vào tường, tiếp nhận tra soát toàn thân.
Đón lấy cơn gió thổi đến, tay trái Giang Hàn Thanh đặt lên tay phải để kìm giữ lại cơn run rẩy kích động vì nhức nhối.
Biết được Giang Hàn Thanh đã gọi cứu viện từ trước, sống lưng cứng ngắc của Chu Cẩn rốt cuộc cũng buông lỏng.
Cô chú ý đến cánh tay run lẩy bẩy của Giang Hàn Thanh, nhất thời sợ hãi truy hỏi anh “Ai bảo anh qua đây Anh có biết khi nãy nguy hiểm biết chừng nào hay không hả?” Hạt mưa li ti lẳng lặng rơi trên mặt đất.
Giang Hàn Thanh không quá am hiểu với cơn giận dữ ngay trước mắt của Chu Cẩn, chỉ đành bất đắc dĩ chớp mắt với cô, anh gạt áo khoác mình xuống che lên bả vai cho Chu Cẩn.
“Anh xin lỗi.” Giang Hàn Thanh dùng ánh mắt ôn hòa thuần hậu nhìn cô, đè thấp giọng nói rồi lên tiếng “Anh lo lắng cho em.” Chu Cẩn nghe xong, hốc mắt bất chợt đỏ bừng.
Giang Hàn Thanh nghiêng người ôm lấy Chu Cẩn bằng một tay, bởi vì vẫn còn rất nhiều người ở đây, anh