Chương 15
nên mới dẫn tới hoạ sát thân.” Đàm Sử Minh “Lại Tam Nhi?
Hỏi được tên thật không?” Chu Cẩn lắc đầu “Ông ta cũng chỉ biết biệt danh của Lại Tam Nhi thôi, nhưng Lại Tam Nhi đã từng đề cập với ông ta rằng anh họ nhà gã sẽ mở một quán bar mới, mai này gã sẽ được chịu trách nhiệm trông chừng.
Nhiều khả năng Lại Tam Nhi sẽ xuất hiện ở quán bar đấy ạ.” Cô liếc nhìn lịch ngày trên bàn, xác nhận thời gian “Tám giờ tối nay, Lửa Phượng Hoàng.” Suy xét đến khả năng nghi phạm có súng trong tay, tổ trọng án bố trí nhân lực mời được cảnh sát đặc nhiệm trợ giúp.
Đàm Sử Minh liên tục nhấn mạnh, khai trương quán bar nên tình hình hiện trường cực kỳ phức tạp, nếu không phải vạn bất đắc dĩ thì tuyệt đối không được nổ súng.
Trong nhiệm vụ lần này, ông vốn dĩ không định cho Chu Cẩn tham gia.
Tuy vậy thái độ của Chu Cẩn quá quyết liệt, tháo hết súng và chứng nhận rồi đặt trên bàn làm việc của Đàm Sử Minh “Dù em bị cách chức thì em cũng sẽ đi.
Trừ phi bây giờ thầy còng tay em lại ” Lúc Chu Cẩn vừa tới tổ trọng án, lão Chu bố cô đã nhắn nhủ với Đàm Sử Minh “Con gái tôi khó dạy bảo lắm, nếu đáng đánh thì anh cứ đánh, mắng thì cứ mắng, đừng bao giờ nương tay.” Đàm Sử Minh không hề nương tay, trái lại Chu Cẩn theo dưới tay ông vừa chịu khó vừa học hỏi nhanh chóng, bảo cô làm gì cô cũng không hề phàn nàn, được biết đến như một học sinh xuất sắc.
Tới tận bây giờ, ông mới biết câu “Khó dạy bảo” này là có ý gì.
Đàm Sử Minh đã là một ông già cố chấp rồi, lại đụng phải một đứa nhỏ Chu Cẩn cố chấp hơn cả ông nữa.
Đàm Sử Minh “...
Sao ban đầu thầy không tát cho em về đoàn tụ với ông bà nhỉ?” Chu Cẩn tươi cười “Giờ thầy hối hận đã muộn rồi ạ.” ...
Giang Hàn Thanh rất khó tập trung chú ý vào công việc, vậy nên anh quyết định từ bỏ, đặt luận văn trên tay xuống rồi quay mặt đối diện với Chu Cẩn đang ở trước gương.
“Thật sự không sao hả?” Anh hỏi.
Chu Cẩn cúi người, ngón tay móc vào giày cao gót, vừa trả lời một cách thờ ơ “Thầy không cho em trực tiếp tham gia truy bắt, em chỉ chịu trách nhiệm phòng bao thôi, tìm trong phòng bao, phát hiện nghi phạm thì lập tức thông báo cho tổ hành động.” Cô đứng thẳng người, càng hiện rõ vóc dáng cao gầy mảnh mai, chiếc váy dài màu đen với dây đeo trên vai làm nổi bật xương quai xanh xinh đẹp.
Cô nói tiếp “Anh yên tâm đi, không gặp nguy hiểm gì đâụ” Dừng chốc lát, Giang Hàn Thanh hỏi “Mặc vậy cần cho nhiệm vụ à?” Chu Cẩn nhướng mày “Đúng vậy, em không thể mặc cảnh phục đi được đúng không?” Cô dừng lại, nhoẻn cười, vừa không️ nghiêm túc khoanh tay vừa hỏi một cách giễu cợt “...
Giáo sư Giang, xin hỏi, anh từng qua đêm với điếm chưa?” Chừng như Giang Hàn Thanh thở dài ra đầy ẩn ý, dời mắt khỏi cô “Chưa.” Không hút thuốc lá, không uống rượu, không có ham mê xấụ “Vậy bình thường anh thích làm gì?
Cái nghề mệt mỏi như chó của bọn em rảnh rỗi còn đánh giải với các đội khác đấy.” Giang Hàn Thanh trả lời “Đọc sách.” “...” Chu Cẩn bĩu môi, mỉm miệng cười “À, cuộc sống nghiệp dư phong phú ghê nhỉ.” Chu Cẩn đứng trước cửa xác nhận thời gian hành động.
Nhìn sắc trời ngoài cửa sổ, Giang Hàn Thanh nhắc nhở cô “Mang ô