Chương 12
có ghi chép trả phòng, nếu tổng hợp những tình huống này lại thì sẽ nhanh chóng tra được từ trong hồ sơ điện tử.” Giang Hàn Thanh gật đầu, bày tỏ đã hiểụ Chu Cẩn suy tư một lát rồi nói “Hơn nữa, vóc dáng cô ấy rất đẹp, có lẽ người trong khách sạn sẽ có một chút ấn tượng về cô ấy, đến lúc đó hỏi một câu thì biết.
Chờ xác nhận thân phận xong, công việc tiếp sau dễ triển khai rồi...” “Bằng cách nào?” Chu Cẩn trả lời “Đêm bị sát hạt, cô ấy thuê xe từ khách sạn Thượng Duyệt đến bờ sông gần đó, có thể bảo một cô gái yên tâm đến vùng ngoại thành để gặp mặt vào đêm khuya, tám chín phần hung thủ là người quen.
Kiểm tra các mối quan hệ cá nhân, sợ gì không bắt được gã chứ.” Vừa nghĩ ra, Chu Cẩn khó kìm được sự hưng phấn, bắt được hung thủ là có thể tìm hiểu nguồn gốc và gặng hỏi được lai lịch của nhóm súng cảnh sát kia rồi.
Giang Hàn Thanh mỉm cười dịu dàng, ít ra cô có suy nghĩ rõ ràng.
“Xem ra đồng chí Đàm dạy em không ít thứ nhỉ.” Chu Cẩn gật đầụ Trước kia Đàm Sử Minh và bố của Chu Cẩn từng là đồng nghiệp trong đội an ninh, tình cảm bạn bè giữa hai người khá sâu sắc.
Sau khi Chu Cẩn gia nhập vào tổ trọng án, dù rằng Đàm Sử Minh cực kì nghiêm khắc với cô nhưng ông đã dốc lòng truyền hết phương diện nghiệp vụ cho cô.
Chu Cẩn nghiêng đầu, nheo mắt cẩn thận quan sát vẻ mặt Giang Hàn Thanh “Thế nên giáo sư Giang à, anh còn gì cần chỉ bảo không ạ?” Cô như học sinh ưu tú, chờ đợi giáo viên phê bình và thừa nhận.
Nụ cười của Giang Hàn Thanh đậm hơn, mắt phượng hơi nheo lại, anh phì cười, giữa đôi mày tuấn tú đẹp đẽ khác thường.
“Phương hướng điều tra thì đúng đấy.
Nhưng mà...” Giang Hàn Thanh xoay vô lăng, đạp phanh, quan sát kính chiếu hậu rồi lùi sườn xe vào chỗ đậu xe.
Chu Cẩn nhìn bảng hiệu chữ vàng “Khách sạn Thượng Duyệt” ở con đường đối diện, phong cách trang trí sang trọng, đứng sừng sững giữa khu dân cư thưa thớt thế này trông có vẻ hơi lạc lõng.
Giang Hàn Thanh nhìn sang Chu Cẩn “Tiền đề của điều tra hồ sơ điện tử là cô ta phải đăng ký bằng chứng minh thư của mình.” “...” Khách sạn Thượng Duyệt, quầy lễ tân.
Chu Cẩn lấy chứng nhận ra, mời nhân viên phối hợp điều tra.
Giang Hàn Thanh đứng không xa sau lưng Chu Cẩn, quan sát người nói chuyện với Chu Cẩn bằng đôi mắt điềm nhiên.
Lễ tân khách sạn là một cô gái vô cùng trẻ tuổi.
Chu Cẩn hỏi cô ta họ gì, cô ta thành thật trả lời mình họ Từ, nét mặt trong sáng trông hơi căng thẳng và luống cuống.
Chu Cẩn kiểm tra ghi chép thuê phòng và nhân viên lễ tân đã làm theo hướng dẫn của cô từng bước loại trừ, song kết quả cuối cùng lại cho thấy là con số không.
Không có người phù hợp với điều kiện.
Chu Cẩn giơ điện thoại lên để cô ta nhìn vào màn hình, hỏi “Cô từng gặp cô gái này chưa?” Cô ta vội vã liếc nhìn rồi hấp tấp lắc đầu “Tôi không biết, tôi mới vừa tới làm, không có ấn tượng gì.” Giang Hàn Thanh chau mày nannan Cô ta đang nói dối.
Chu Cẩn cho cô ta xác nhận cẩn thận nhưng chỉ nhận lại được một câu trả lời tương tự.
Chu Cẩn mím môi, lặng lẽ quan sát khắp nơi thì phát hiện một cái camera ở góc tường, hình như đã bị tắt.
Cô hỏi “Phòng quan sát ở đâu?”