Chương 10
tục, buổi tối bị người đàn ông này đè ra làm lâu như vậy, thân thể đã sớm mỏi mệt, cô ngủ một giấc đến 10 giờ hôm sau, khi cô tỉnh, trong phòng chỉ có mình cô.
Cô ngẩn ngơ ngồi trên giường, nước mắt lại rơi, cô hít hít cái mũi, lau nước mắt, bò dậy rồi về nhà thật nhanh.
Cô không hiểu, cô chỉ tới đây thăm em trai, thăm kiểu gì mà lại ra cớ sự này.
Không thể hiểu được, càng nghĩ nước mắt lại không kìm được mà rơi xuống.
Vào toilet, cô nhìn bản thân qua gương mới thấy trên người mình toàn là dấu tay và dấu răng, núm vú bị người đàn ông hút sưng lên, vừa chạm vào liền đau, còn nơi riêng tư, đi tiểu thôi cũng đaụ Cô rửa mặt rồi đi ra, thấy trên sofa là bộ quần áo dơ mà hôm qua cô đã cởi, còn có di động của mình, cô nhanh chóng đem quần áo mặc vào, ôm chiếc túi màu xanh lục, cẩn thận đẩy cửa ra, hành lang dài không có ai, dưới lầu truyền tới tiếng luyện tập quyền anh.
Cô không dám đi xuống, sợ chạm mặt Liêu Thuân.
Do dự một hồi, cô gọi điện cho Trần Dương, hỏi cậu huấn luyện viên có ở đây không, Trần Dương vừa mới luyện quyền anh xong, đi tắm rửa, hỏi cô có chuyện gì, còn hỏi có phải cô đã đi từ sáng sớm rồi không mà không nhìn thấy cô.
“Chị ở toilet.” Trần Hương nói dối “Chị đi ngay bây giờ đây.” Trần Dương tin cô, cậu còn muốn luyện tập tiếp, không thể đưa cô về nhà, dặn cô đi đường cẩn thận.
Trần Hương cầm điện thoại chạy xuống lầu, lầu một nhiều người ra vào, không có ai chú ý tới cô, cô vẫn luôn cúi đầu, rất thuận lợi mà ra tới cửa.
Cô không ngừng bước chân, đi một mạch tới bến xe buýt, eo đau chân cũng đau, cô cắn răng chịu đựng, rốt cuộc cũng chạy tới bến xe, chuyến xe về quê sắp xuất phát, cô chạy một hơi lên xe, tìm chỗ ngồi xuống, lúc này mới thở phào nhẹ nhõm.
Bà nội đang giặt quần áo, thấy Trần Hương cúi đầu đi vào nhà, bà chùi tay vào áo mình, đứng dậy đi về phía cô “Dương Dương thế nào?” “Tốt lắm ạ.” Tối hôm qua Trần Hương khóc, đôi mắt sưng húp, cô lo bị bà nội phát hiện, vẫn luôn cúi đầu không dám nhìn bà.
Mắt bà nội vốn không tốt, nghe cô nói vậy bà cũng yên tâm, cười lên lộ ra nếp nhăn “Nó có gầy đi không?
Làm cơm cho nó ăn no, vậy mới có sức.” “Dạ.” Trần Hương thả túi xuống, tiện thể giặt luôn quần áo.
Bà nội lại hỏi “Hôm nay con không đi làm sao?” “Không ạ.” Trần Hương làm nhân viên thu ngân siêu thị ở thị trấn trên kia, trên đường về đã xin phép ông chủ nghỉ làm, buổi chiều cô mới lên làm lại.
Cô giặt xong quần áo, sau đó đi nấu cơm, bà nội phụ cô nhóm lửa, nhà nghèo, bà cháu bây giờ còn ở nhà ngói, dùng bếp lửa nấu cơm.
Bà nội mỗi ngày sẽ đi nhặt củi, sau đó đem đi bán, Trần Hương đi làm về cũng đi nhặt ve chai, những chai nào cứng, sài qua hai lần, cô đều nhặt hết.
Những đứa bạn cùng lứa tuổi thấy Trần Hương như vậy liền cười cô “Nhặt ve chai tới kìa, mấy đứa mày chai lọ gì quẳng cho nó.” Nếu là trước kia Trần Hương sẽ lén lút trong ổ chăn mà khóc, nhưng vì bà nội với em trai, cô cảm thấy khổ một chút cũng có sao đâụ Đáng giá.
Ba mẹ cô ở bên ngoài làm công nhân, một năm gửi rất ít tiền, lúc trước họ bị bọn bán