Chương 4
vẫn khỏe lắm." Chú Khiêm đáp "Mấy hôm trước còn bảo cô ba dạy bà ấy cách dùng điện thoại di động lướt tin tức.
Kết quả vừa học xong thì lướt thấy tin thiếu gia đánh nhau với người khác trên mạng, bèn gọi cậu ấy đến giáo huấn cho một trận.
Với tinh thần đó thì vẫn còn khỏe lắm, cháu cũng đừng lo lắng cho bà cụ quá." "Đánh nhau?
Tại sao vậy ạ?" "Cũng không có gì, tuổi trẻ nông nỗi thôi." ....
Không giống với cậu chủ Tưởng Thừa Vũ, chú Khiêm tài xế là một người nhiều lời.
Lâm Gia Thanh chỉ hỏi vu vơ một câu, ông ấy đã khai báo hết mọi chuyện, còn sinh động như thật.
Lâm Gia Thanh nghe cũng không biết mệt, lại hỏi ông ấy mấy chuyện mới mẻ gần đây của nhà họ Tưởng.
Thế là chú Khiêm kể hết mấy chuyện thú vị gần đây cho cô nghe.
Hai người cứ thế trò chuyện qua lại, mãi cho đến một ngã tư đèn đỏ, chú Khiêm mới chậm lại uống ngụm nước.
Đang vặn nắp bình, chợt nghe phía sau truyền đến tiếng "bụp" khe khẽ.
Tưởng Thừa Vũ đóng tài liệu lại "Tháng trước Sandy vừa sinh bốn con chó con." "?" Chú Khiêm bị câu nói không đầu không đuôi này làm ngẩn người.
"Không phải chú định báo cáo hết mọi chuyện trong nhà sao?
Tháng trước Sandy vừa sinh bốn con chó con, sao chú không nói?" "..." Chú Khiêm lập tức trầm mặc.
Lái xe cho Tưởng Thừa Vũ đã lâu, chú ấy dù sao cũng có năng lực nhìn sắc mặt mà làm việc.
Tưởng Thừa Vũ rõ ràng không vui lắm, tuy rằng ông ấy cũng không rõ vì sao anh mất hứng, chắc là chê ông ấy ồn ào cũng nên?
Dù sao đừng khiến anh không vui nữa là được.
"Ngồi máy bay lâu như vậy chắc mệt lắm nhỉ?
Cháu nhìn chú xem, còn kéo cháu nói ba cái chuyện tào lao." Chú Khiêm ho khan hai tiếng, quay đầu nhìn Lâm Gia Thanh, "Gia Thanh à, cháu mệt thì nghỉ một lát đi, chú Khiêm cháu lái xe rất ổn đấy." Ông ấy nói xong thì im lặng lái xe, không nhiều chuyện thêm một câu nào nữa.
Lâm Gia Thanh cũng không buồn ngủ, nhưng rõ ràng cảm thấy bầu không khí trong xe thay đổi, cô cũng không tiếp tục truy hỏi, chỉ thầm mắng Tưởng Thừa Vũ một câu, ra vẻ cái gì chứ.
Ở trên xe xem tài liệu cũng không ngại váng đầu à?
Cô không thể không nhìn anh qua gương chiếu hậụ Thời tiết âm u bên ngoài xe khiến trong xe trở nên nhập nhèm, gương mặt của người đàn ông bên cạnh bị che khuất trong ánh sáng mờ ảo này, lông mày nhăn lại, môi dưới mím chặt, nhưng vẫn rất điển trai.
Cô nhìn chằm chằm người trong gương, bản thân cũng có chút hoảng hốt.
Không ngờ mình đã kết hôn với một người như vậy được hai năm rồi.
Hai năm trước, giám đốc điều hành của Lâm thị bị bắt vì tội rửa tiền, dẫn đến một lượng lớn các nhà đầu tư rút vốn và khách hàng chấm dứt hợp đồng, giá cổ phiếu cũng theo đó giảm mạnh.
Lúc mấu chốt nhất, chuyện đầu tiên trong nhà nghĩ đến chính là liên hôn.
Là con gái trong nhà, trên Lâm Gia Thanh còn có một người anh trai, trước 22 tuổi cô chưa từng chia sẻ một phần trách nhiệm nào với gia đình.
Khi đó, điều mà gia đình kỳ vọng nhất ở cô là sau này cô có thể làm một số việc tương đối dễ dàng trong chuyện kinh doanh của gia đình Xuất hiện ở một số sự kiện quan trọng như hội nghị, lễ kỷ niệm, hoạt động từ thiện...
Nhưng khi lớn lên, cô cũng biết rằng, nếu cần thiết thì cô