Chương 21
Lâm, vậy nên từ nhỏ Lâm Gia Thanh đã biết anh ấy.
Cô cũng không rõ là bắt đầu từ khi nào anh ấy trở thành người trong lòng cô.
Cũng không biết bắt đầu từ chuyện gì mà lúc đối mặt với anh ấy cô lại có cảm xúc kỳ lạ, thẹn thùng, rồi lại ngọt ngào.
Sự thầm mến này không có ngọn nguồn, cũng không lý do để giải thích.
Thậm chí cô còn không rõ tại sao mình lại thích Ôn Lê.
Có lẽ bởi vì anh ấy đẹp trai, có lẽ bởi vì anh ấy đẹp trai còn dịu dàng, có lẽ bởi vì trường trung học phụ thuộc vũ đạo cơ bản đều là con gái, và anh ấy lại là người khác phái mà cô tiếp xúc nhiều nhất trong thời kỳ trưởng thành ngoại trừ người nhà.
Nói tóm lại là cô thích anh ấy.
Có một số thứ một khi đã nảy mầm thì không thể vãn hồi, giống như măng mọc sau cơn mưa xuân, không ngừng sinh trưởng và phát triển.
Khi đó, chuyện cô mong đợi nhất chính là trưởng thành.
Chỉ khi trưởng thành mới có thể rút ngắn chênh lệch chiều cao giữa bọn họ, chỉ khi trưởng thành thì khoảng cách tuổi tác của bọn mới bớt rõ ràng, chỉ khi trưởng thành mới có thể quang minh chính đại yêu đương, mới có thể gả cho anh ấy.
Cô từng tưởng tượng vô số lần cảnh mình mặc áo cưới trắng tinh gả cho anh ấy...
Chứ ai ngờ sẽ là tình huống như hôm nay?
Đa số thời gian Lâm Gia Thanh đều vui vẻ hoạt bát, nhưng thỉnh thoảng cũng có lúc yếu đuối nhạy cảm.
Nhớ đến cảnh tượng bên ngoài chùa kia, cô lại cảm thấy lồng ngực hơi siết chặt, ánh mắt đang nhìn chằm chằm trần nhà rốt cuộc cũng hoàn hồn, quay đầu nhìn về phía người bên cạnh "Anh ngủ chưa?" "Em nghĩ sao?" Giọng điệu của Tưởng Thừa Vũ không được tốt lắm.
Từ lúc bắt đầu nằm xuống cô cứ lăn qua lộn lại, cô đoán anh cũng không ngủ được, ho khan hai tiếng muốn đáp lời.
Tưởng Thừa Vũ lại mở miệng trước một bước "Nếu em đói bụng thì phòng bếp còn đồ ăn." "..."Anh đúng là hiểu rõ cô.
Từ lần trước trả lời câu hỏi của phóng viên cô đã nhìn ra, ở trước mặt Tưởng Thừa Vũ có lẽ cô giống như sinh vật đơn bào, anh có thể dễ dàng nhìn thấu cô.
Hôm nay cô ở bên ngoài trai đường thất thố, chỉ e là anh cũng nhìn ra rồi nhỉ?
Họ tuy là vợ chồng nhưng cũng không có tình cảm với nhau, hôn nhân chỉ là một cuộc làm ăn Anh thờ ơ một cách khác thường, cũng không hề truy hỏi, có lẽ chính bởi vì anh đã nhìn ra, có một số việc không thích hợp đùa giỡn.
Ít nhất là khi có mặt mẹ cô thì càng không thích hợp.
Nhưng anh không hỏi, cô lại có một sự thôi thúc muốn nói ra.
"Này, hỏi anh một vấn đề." "Sao?" "Ôn...bác sĩ Ôn mà hôm nay chúng ta gặp ở chùa ấy, anh có để ý không, vợ anh ấy đẹp thật nhỉ?" "Ừ." "Nếu tôi nói, ý tôi là nếụ..so sánh giữa tôi với cô ấy, thì ai đẹp hơn?" Tưởng Thừa Vũ trầm mặc.
"Vấn đề này khó trả lời lắm à?" Lâm Gia Thanh chưa từ bỏ ý định truy hỏi.
Tưởng Thừa Vũ quay đầu nhìn cô.
Trong bóng tối, cô cũng không thấy rõ vẻ mặt của anh, nhưng có thể nhìn thấy anh khẽ nhíu mày, cực kỳ giống dáng vẻ không kiên nhẫn bình thường, rất có khả năng giây tiếp theo sẽ thốt ra những lời như "Cần gì phải tự rước lấy nhục".
"Chẳng lẽ tôi không xinh đẹp chút nào sao?" Lâm Gia Thanh tức giận, "Vậy anh cưới tôi