Đăng Nhập Đăng Ký
Đăng nhập Đăng ký
⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡
Chương 2

lớn lên dưới sự bảo bọc che chở kỹ càng nên không thể bằng quân y được, lúc đổ bệnh ai chăm sóc được?
"Em ổn mà, không sao đâu." Hạ Anh cố chấp không chịu hiểu.
"Anh xem thường em quá đó." "Hạ Anh." Giọng của anh trầm thấp mang theo sự uy nghiêm không cho phép từ chối: "Ngày mốt em về nhà đi." Nhìn thấy dáng vẻ mệt mỏi của Hạ Anh, cùng với quần áo bám bụi, Lục Tư cũng không nỡ đuổi cô về ngay lúc này, chỉ đành giữ cô lại thêm một hôm.
Chờ cô nghỉ ngơi hồi sức rồi tính tiếp!
Từ Vân Thành chạy đến biên ải mất năm tiếng nếu đi xe, tàu cao tốc thì khoảng ba tiếng, rất xa.
Lời của Lục Tư khiến Hạ Anh vất vả đuổi theo anh đến đây thấy tủi thân vô cùng, cô nhíu mày không vui: "Em không về đâu.
Em đã xin phép gia đình rồi, còn cả chú Hoàng nữa.
Anh không chứa chấp em cũng vậy thôi, em sẽ đi tìm chú ấy." Nói rồi Hạ Anh kéo va li giả vờ rời đi, cô khó khăn lắm mới được ba mẹ cho phép chạy tới nơi này, Lục Tư muốn đuổi cô về mà được sao?
Cô sớm đoán được anh sẽ như vậy nên liên lạc riêng với chú ruột của anh - Lục Hoàng rồi.
Cô chỉ chạy đến tìm anh chào hỏi thôi, chỗ ở thì chú Hoàng sẽ sắp xếp.
Thấy Hạ Anh định đi, Lục Tư nhíu mày đứng lên rồi bước nhanh về phía cửa, giơ tay đóng sầm cánh cửa vừa mới hé mở kia.
Hạ Anh giật mình xoay người lại nhìn anh, tay cầm vali cũng vô thức buông ra.
Dáng người của anh vô cùng cao lớn, cao hơn Hạ Anh hơn một cái đầu, cơ bắp săn chắc hằn lên bên dưới lớp quân phục màu đen.
Hai tay anh đặt lên cửa, lập tức không còn chỗ cho cô di chuyển.
Lục Tư cúi đầu nhìn cô gái ương bướng với đôi mắt quật cường trong lòng, thật sự bất lực.
Anh hỏi lại: "Em rốt cuộc muốn gì?
Đây không phải chỗ cho em vui chơi." Quân doanh không hề an toàn, một phút lơ là có thể mất mạng ngay lập tức.
Hơn nữa Hạ Anh là bác sĩ y học cổ truyền, ở đây cũng không giúp được nhiều như những bác sĩ khác.
Hạ Anh biết rõ nguy hiểm, cũng biết trong lòng Lục Tư nghĩ gì.
Cô quá hiểu người đàn ông này, nhưng cô cũng có những kiến thức cơ bản của y tá, bác sĩ, giúp họ cầm máu không được sao?
"Em đã hai mươi ba tuổi rồi, cũng không còn là bé con vấp ngã sẽ bám lấy góc áo anh khóc nhè.
Trước khi đến đây em đã suy nghĩ rất nhiều, em nghiêm túc với quyết định ở lại nơi này, anh không đuổi được em đâu." Nói rồi, Hạ Anh đưa tay túm lấy một góc áo của Lục Tư và mỉm cười: "Anh là vị hôn phu của em mà, không ngại nói thật cho anh biết, em sợ có người dòm ngó chồng tương lai của em." Mặc dù gia đình hai bên đã đính hôn cho họ, mối quan hệ giữa cô và Lục Tư cũng khá tốt nhưng tình cảm anh dành cho cô khá khó nói.
Anh chỉ xem cô như một người em gái nhà hàng xóm mà thôi, trong khi cô đang nỗ lực chứng minh mình đã là một người phụ nữ!
Lục Tư bị cô kéo áo thì hơi cúi thấp xuống, Hạ Anh nhân cơ hội này nhón chân lên muốn hôn, lại bị lòng bàn tay to của anh chặn ngang.
Cô hôn trúng vết chai nơi đó, son đỏ lập tức in lên da t̸h̵ιt̸ anh thành hình một đôi môi quyến rũ.
Xúc cảm mềm mại khiến người đàn ông giật thót, anh lui về sau hai bước rồi hạ lệnh đuổi người: "Ra ngoài!"


⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡