Chương 2
đám đàn ông vẫn tiếp tục Chu Liệt ăn cơm trưa xong, cầm lấy bình nước ra uống ùng ục.
Anh ngửa đầu lên uống nước.
Yết hầu liên tục trượt xuống.
Mồ hôi chảy dọc theo cổ, chảy xuống cơ ngực rắn chắc của anh.
Dưới ánh mặt trời chói chang.
Ấm đun nước được đặt bên cạnh bờ ruộng vào buổi sáng, đun sôi nước lạnh trở thành nước ấm.
Chu Liệt uống cả bình, trong cổ họng vẫn còn khát.
Sâu trong lòng thậm chí còn nóng hơn, giống như bị ánh mặt trời thiêu đốt.
Anh cau mày ngồi một lúc, khóe miệng mím lại.
Yết hầu cứ trượt lên trượt xuống.
Anh đột nhiên đứng dậy, đi về phía chiếc xe máy cách đó không xa.
...
Ngoài ruộng nóng đến mức đổ lửa.
Trong phòng, cũng nóng như ở ngoài trời.
Sáng sớm Giang Ninh thức dậy, vội vàng nấu bữa sáng và bữa trưa cho Chu Liệt.
Sau đó, đi ra ngoài để đưa hai đứa con đến trường, trở về giặt quần áo và dọn dẹp nhà cửa.
Bận rộn ở bên ngoài, cả người đều thấm đẫm mồ hôi.
Cô vốn thích cái lạnh, giờ đây lại cả người dính dính nhớp nháp khó chịụ Vào phòng tắm rửa rồi gội đầu, vừa đi ra bèn nghe thấy trong sân truyền đến tiếng động cơ xe máy ầm ầm.
Chu Liệt đã về rồi sao?
Nhưng gần đây, ngoài ruộng rất bận rộn để thu hoạch kịp vụ lúa, anh đều mang theo bữa trưa để ngồi ăn trên ruộng luôn, chờ khi trời tối mới về.
Đang suy nghĩ thì một bóng dáng cao lớn đi vào phòng.
Anh không nghĩ tới, vừa vào cửa dĩ nhiên sẽ nhìn thấy một cảnh tượng như vậy.
Người phụ nữ mềm mại, thân hình mảnh mai, cả người trắng như tuyết, vừa tắm rửa xong toàn thân mang theo một cơn ẩm ướt lạnh lẽo.
Cô mặc một chiếc áo ngủ hoa văn đơn giản, để lộ cánh tay nhỏ nhắn trắng trẻo.
Quần ống rộng thùng thình che đi đôi chân thon thả mịn màng.
Mái tóc đen dài ướt sũng xõa xuống một bên vai.
Từng giọt từng giọt nhỏ xuống, thấm đẫm vào chiếc áo hoa màu hồng, ôm chặt lấy đường cong căng tròn của bộ ngực.
Giang Ninh từ phòng tắm bước ra, bởi vì ở nhà một mình cũng không mặc đồ lót.
Vải áo bị tóc làm ướt, thoáng hiện ra một chút điểm nhỏ.
Giống như một bông hoa nhỏ vốn đã có trên vải.
Ánh mắt Chu Liệt tối sầm, trong cổ họng càng thêm khô khốc.
Giang Ninh vốn đã xinh đẹp, lúc còn trẻ cô là mỹ nhân nổi tiếng trong thôn.
Bây giờ kết hôn mười năm, ngoại hình không có gì thay đổi.
Chỉ là khi phụ nữ trưởng thành thì càng ngày càng quyến rũ.
Đôi mắt đào hoa xinh đẹp kia, vẫn câu hồn như trước.
Giang Ninh không ý thức được đã xảy ra chuyện gì, mang theo mờ mịt nhìn anh đột nhiên xuất hiện.
Cô nghi ngờ hỏi, "Sao anh đã về rồi?
Anh không mang đủ bữa trưa sao?” Giọng nói của cô rất mềm mại nhỏ nhẹ và có chút ngơ ngác.
Âm thanh nhẹ nhàng truyền đến lỗ tai Chu Liệt, vừa mềm mại vừa dịu dàng.
Chu Liệt mím chặt môi mỏng, sải bước đi tới trước mặt Giang Ninh.
Lòng bàn tay thô ráp của anh, không chút khách khí nắm lấy ngực cô, cầm khăn xoa khô tóc, đồng thời cũng xoa nắn cặp vú căng phồng của cô.
… Mười năm sau khi kết hôn, có thêm hai đứa nhỏ, hai người yêu thương nhau liền biến thành bốn người.
Chắc chắn là một câu chuyện xưa mang hương vị mộc mạc của chốn đồng quê.
Trong lòng bàn tay của anh là một khối mềm mại, có hơi lạnh.
Toàn thân Giang Ninh ẩm ướt lạnh