Chương 13
anh lái xe máy về nhà.
Tiếng động cơ ầm ầm vang lên trong sân, người trong nhà đã biết Chu Liệt đã về nhà.
Chu Điềm là người đầu tiên lao ra, bé mặc bộ đồ ngủ màu hồng nhạt, phấn khích hét lên.
"Bố ơi Bố ơi Bố ” Khuôn mặt rám nắng của Chu Liệt mỉm cười lộ ra hàm răng trắng đều tăm tắp.
Trên người anh bẩn không dám đưa tay bế con.
Bước vào nhà vừa thấy.
Lúc này TV đang bật, có một đống đồ chơi nằm rải rác trên sàn phòng khách, còn có những món ăn thừa được chừa lại trên bàn.
Chỉ là không nhìn thấy Giang Ninh đâụ Chu Liệt hỏi, "Mẹ con đâu rồi?” Chu Điềm là con sâu bám người của Chu Liệt, một mực đảo quanh bên cạnh anh, "Mẹ là một chú heo mẹ lười biếng, mẹ đi ngủ trước rồi." Chu Liệt chọc mũi cô bé, "Không được nói xấu mẹ.” Anh nhìn về phía phòng ngủ chính, cửa phòng mở ra, có thể nhìn thấy Giang Ninh nửa nằm sấp trên giường.
Hẳn là mệt mỏi muốn chớp mắt lại một lúc nhưng vô tình ngủ thiếp đi.
Không biết có phải cô mệt từ buổi trưa đến giờ không?
Chu Liệt im lặng thu hồi ánh mắt.
Giang Hành cầm ô tô nhỏ chạy tới, miệng nhỏ kêu "Bố ăn cơm đi, mẹ nói để phần cơm chờ bố về ăn ạ.” Chu Liệt vào phòng bếp lấy bát đũa.
Mở nồi cơm điện ra.
Cơm vẫn còn nóng, trong bát vẫn còn nguyên một quả trứng ốp la.
Bát trứng còn bốc hơi nóng, ở giữa có hai con tôm chín đỏ nữa.
nannan Chu Điềm ‘’Bố ơi, canh trứng Điềm Điềm muốn ăn canh trứng ’’ Chu Liệt sờ sờ đầu cô bé ‘’Đánh răng xong rồi không thể ăn được nữa, ngày mai bố làm canh trứng mới cho con ăn nhé.’’ Canh trứng vợ làm, chỉ dành cho một mình anh thôi Giang Ninh chỉ chợp mắt một lát, ngủ cũng không sâụ Cô nghe được tiếng động bên ngoài phòng, còn có tiếng ồn ào của hai đứa nhỏ, không nhầm cũng có giọng nói trầm thấp của Chu Liệt nữa.
Anh đã về rồi.
Lông mi Giang Ninh giật giật, nhưng không định mở mắt ra.
Vốn dĩ cô chỉ nằm một nửa, dứt khoát lăn lộn lên giường thêm mấy lần, đưa tay kéo chăn mỏng bên cạnh, đắp lên người.
Lần này...
Cô chìm vào giấc ngủ sâu hơn.
… Lúc Chu Liệt dỗ hai đứa nhỏ đi ngủ xong xuôi hết cả đã chín giờ.
Căn nhà trở nên yên tĩnh.
Động tác của anh cũng rất nhẹ nhàng.
Dọn dẹp nhà bếp và rửa sạch bát đũa còn lại rồi lại đến dọn dẹp phòng khách, nhặt đồ chơi ném ở khắp mọi nơi, đặt nó trong hộp nhựa.
Những điều đơn giản, anh đã làm rất quen thuộc.
Tắm rửa xong trở về phòng, đã hơn mười giờ.
Giang Ninh còn trùm đầu ngủ trên giường, chăn đắp có hơi lộn xộn.
Cô nằm nghiêng lộ ra một mái tóc mái tóc đen dài như thác nước, cùng với mắt cá chân trắng nõn mảnh mai.
Quạt ở một bên đang quay cọt két.
Thỉnh thoảng thổi những sợi tóc mềm mại.
Chu Liệt không bật đèn, mò mẫm lên giường.
Nệm bị lõm sang một bên vì trọng lượng cơ thể của anh.
Giang Ninh ở bên cạnh nghiêng người lăn vào trong ngực anh, bị hai tay anh ôm lấy.
Có chút lạnh Giang Ninh cảm nhận được hơi nước trên người Chu Liệt, nhớ tới chai nước ngọt có ga vị cam trước cửa siêu thị nhỏ.
Cô tiến lại gần vòng tay anh hơn.
Cô hỏi "A Hành và Điềm Điềm ngủ chưa anh?" "Bọn nhỏ ngủ rồi, anh ngồi đọc truyện cho chúng nửa tiếng, cuối cùng cũng dỗ được tụi nhỏ ngủ." "Hôm nay anh