Chương 19
ba ngày anh mới trở về, em chờ tin tức tốt từ anh đi " Phó Minh Hạo vừa nói vừa giúp Lâm An Nhàn cầm chén đũa đưa vào phòng bếp, quả nhiên vừa mới vào liền nghe Vương Thu Dung gọi "Minh Hạo, con là đàn ông xuống phòng bếp làm gì, đàn ông phải lo làm việc,tương lai sau này mới thành công chứ " Lâm An Nhàn trao cho Minh Hạo một ánh nhìn, ý là"Em nói đúng chứ?".
Phó Minh Hạo nhanh chóng hôn Lâm An Nhàn rồi trở về phòng khách cùng cha mẹ và hai chị tán gẫụ Ngày hôm sau Phó Minh Hạo rời nhà thật sớm, anh ta vừa đi Lâm An Nhàn tuy rằng cảm thấy ở nhà thiếu người để nói chuyện, nhưng ít nhất hai ngày này có thể thanh tĩnh một chút, không cần thực hiệnnghĩa vụ vợ chồng Lâm An Nhàn cảm thấy tình hình của mình bây giờ cũng tạm ổn mặc dù có chút mệt, nhưng cũng may vợ chồng một lòng, cuộc sống cũng còn hi vọng.
Nhưng không biết tại sao đối với việc vợ chồng vẫn còn sợ hãi, cũng không có hứng thú, trên sách viết việc này không phải nói yêu nhau sẽ có hứng thú chăn gối sao,có khi cô cũng hoài nghi mình có bị lãnh cảm hay không.
cô thật sự muốn giải quyết vấn đề này, nhưng lại cảm thấy không thể nào làm được, nghĩ thầm nếu bây giờ cô có con thì tốt biết mấy ít nhất cũng có thể thoải mái được một thời gian dài.Đến đơn vị, Lâm An Nhàn chợt nghe Lý Linh nói buổi làm hôm nay sẽ có một đồng nghiệp mới vào, chuyện ra sao thì cô cũng không quan tâm, điều này cũng thực bình thường, nhưng vẫn là tò mò người đồng nghiệp mới này tính cách sẽ như thế nào đây.
Sau khi nhìn thấy người mới đến, Lâm An Nhàn có chút giật mình, sao lại là người đàn ông lớn tuổi này Bọn họ tuy rằng cũng có nam, nhưng đều là người trẻ tuổi, ở chỗ này tạm làm trước, chờ tìm được công việc mới sẽ không làm ở đây nữa, nào có ai lại giống như người đàn ông thoạt nhìn đã hơn 30 tuổi này Nếu nói người này đã lập gia đình, chỉ bằng chútthu nhập này làm sao có thể nuôi sống cả nhà chứ Tuy nghĩ như vậy, cũng không biểu lộ ra giật mình, chỉ cười đáp xã giao mà thôi.
không đợi đến tan tầm, Lý Linh đã bắt đầu cùng Lâm An Nhàn tám chuyện "Chị Tiểu Lâm, người mới tới là Tôn Bằng cháu của quản lý bộ phận tiêu thụ." "Cháu ngoại của quản lý Trâu tại sao lại đến đây làm, quản lý Trâu tốt xấu gì cũng là cậu của cậu ta sao lại không nói cho cậu ta biết tính chất của công việc này, Tôn Bằng kết hôn chưa?" Lâm An Nhàn có chút tò mò.
Lý Linh cười thần bí "Em vừa rồi nghe người trong bộ phận quản lý tiêu thụ nói.
Con củaTôn Bằng đãgần đến 4 tuổi, mà mình thì vẫn không có năng lực gì, suốt ngày chỉ ở nhà không nghề ngỗng gì cả, nưn nghe nói vợ anh ta rất giàu, hiện tại có thể là có chút mâu thuẫn, cho nên đem anh ta sắp đặt đến nơi này." thì ra chuyện là như vậy, việc này mình cũng đã hiểu rồi.
Đến khi tan tầm Lâm An Nhàn ở nhà ga chờ xe, đột nhiên phát hiện đứng trong trạm chờ là Tôn Bằng, nghĩ lại vẫn nên đi qua chào hỏi, nếu không về sau mỗi ngày đều ở chỗ này chờ xe mà không nói lời nào thì cũng không tốt.
"Tôn Bằng, anh chờ xe ở đây ư?" Tôn Bằng đeo mắt kính, cử chỉ nhã nhặn, nghe thấy có ngườichào hỏi đầu tiên