Chương 12
giá thấp mình.
"Con nó nói đúng đấy bà, bà im lặng chút đi, hạnh phúc của con quan trọng hay mặt mũi bà quan trọng?
Đợi đến khi kết hôn rồi bà muốn khoe khoang thế nào mà chẳng được " Dương Đạt cha Dương Quân hưng phấn nói.
"đi đi, tôi không nói nữa đấy, được chưa?
Chẳng qua tôi mừng quá nên mới thế, giờ cả hai người đều lên lớp dạy đời tôi " Quý Văn Nghêu thấy một nhà ba người của Dương Quân từ xa đi đến liền mở cửa xuống xe đi qua "Bác trai, bác gái, lần đầu gặp mặt cũng không có chuẩn bị gì, chỉ mang theo chút thực phẩm dinh dưỡng, chờ lúc trở về con sẽ đem đến thêm." "Con đến là tốt rồi còn mua đồ làm gì, tốn kém lắm, thôi bác nhận cho con vui vậy." Vương Thu Tĩnh cẩn thận đánh giá Quý Văn Nghêu từ trên xuống dưới, lập tức cao hứng, loại con rể có bộ dáng rất vừa mắt lại có xe hơi xa xỉ như vậy có đốt lồng đèn cũng khó mà tìm thấy, hôm nào phải nhất định cảm ơn người làm mối.
"Lên xe đi, thời gian cũng không sớm." Dương Hưng cũng rất vừa lòng với bạn trai của con gái, vừa thấy liền biết là một đứa trẻ tử tế.
Chờ Dương Quân một nhà ba người ngồi trên xe, Quý Văn Nghêu mới ngồi vào vị trí điều khiển lại hỏi địa chỉ liền khởi động.
Dương Quân ngồi ở vị trí phó điều khiển hỏi "Sao anh lại đổi xe?" "anh sợ xe kia ngồi chật nên đổi." Kỳ thật chiếc xe kia của mình cũng có thể chạy được, nhưng anh ta sợ nhà họ Dương còn có thêm nhiều người, lại vì tỏ vẻ thành ý nên không lái xe lại đây.
Dương Quân nghe xong hé miệng nở nụ cười, lại cảm thấy xót cho Quý Văn Nghêu phải lấy long gia đình mình.
Đến nhà họ Phó, Quý Văn Nghêu thấy nơi này tuy rằng là khu chung cư cũ, nhưng sân lại rộng hơn khu chung cư của nhà Dương Quân, vì thế lái xe đi vào.
Xuống xe đi theo người nhà họ Dương vào cửa, hàng hiên trông rất bẩn vừa thấy liền biết đã rất lâu chưa dọn dẹp vệ sinh.
Dương Quân có chút thẹn thùng " Nhà dì Hai em ai ai cũng đều bận rộn, nên không có người quét dọn." Quý Văn Nghêu cười cười "không có gì, ai cũng không phải trời sinh liền có nơi tốt để ở, anh cũng không phải là chưa thấy qua." "Hiếm có ai biết điều biết chuyện như Văn Nghêu lắm, đây, chính là nhà này, lầu ba " Vương Thu Tĩnh dừng lại, gõ cửa.
Cửa được mở ra rất nhanh, Vương Thu Dung đứng ở cửa liền trực tiếp nhìn Quý Văn Nghêu một lượt, không nghĩ tới bộ dáng của đối phương rất đoan chính, trong lòng có chút không thoải mái, nhưng không biểu hiện ra ngoài, vẻ mặt nhiệt tình mời mọi người vào trong.
Vừa mời mọi người vào vừa nói "Ai da, tới nhanh thật, không phải mới vừa nói còn đang ở nhà sao?
Mau vào, An Nhàn, dì và dượng cô đã tới rồi, mau mang mấy đôi dép lê lại đây " An Nhàn?
Quý Văn Nghêu vừa nghe tên này trong lòng còn có chút nghi ngờ, sẽ không trùng hợp là An Nhàn trong lòng mình nghĩ đấy chứ Năm giờ sáng Lâm An Nhàn đã rời giường bắt đầu chuẩn bị nguyên liệu cần dùng để nấu ăn, đang tính cho đồ ăn vào nồi nấu thì nghe mẹ chồng gọi mình mang dép lê đến, liền lau tay chạy ra nhà ngoài.
Đi ra cầm bốn đôi dép lê đặt ở cửa, sau đó mới đứng thẳng dậy cười nói "Dì, dượng mọi người đến rồi, mau thay giày