Chương 4
rồi bắt đầu có gì đó sai sai.
Nam nữ chính hôn nhau cuồng nhiệt hai lần trong một phút, quần áo rơi lả tả, tay chân quấn lấy nhau, âm thanh thở dốc mờ ám vang lên.
Giang Chước liếc nhìn Giang Ngã, nhanh tay tắt tivi.
Cô lại nhìn anh lần nữa.
Anh vẫn bình tĩnh uống nước, chẳng có chút phản ứng nào.
Nghĩ lại, anh không nhìn thấy, chắc không biết chuyện gì xảy ra, nên cô liền bật tivi lên lại.
Màn hình vừa sáng, cảnh nóng còn chưa qua, góc máy đã lia tới phần eo lộ ra của nữ chính.
Kế tiếp là cảnh nữ chính bị nam chính đẩy ngã lên giường, giọng cô ta run rẩy ngân nga.
Lời thoại toàn những câu mờ ám khiến người ta nóng mặt.
Bỗng nhiên, Giang Ngã đứng bật dậy.
Giang Chước vô thức xoay đầu nhìn anh, vội gọi “Anh?” Trong đầu cô loé lên một suy nghĩ anh không nhìn thấy mà… Giang Ngã nhàn nhạt đáp “Anh nghe thấy…” Giang Chước lập tức tắt tivi “…Ồ.” Vừa lúc ấy, Trâu Lâm lau tóc đi ra “Chiếu chưa?
Được mấy phút rồi?” Giang Chước đưa điều khiển cho cô “Cậu tự xem đi, tớ buồn ngủ rồi.” Cô bước được hai bước, lại quay lại dặn “À đúng rồi, tối anh tớ sẽ chơi đàn.
Phòng có cách âm mà chắc vẫn sẽ nghe thấy một chút…” Trâu Lâm chiều nay đã nghe tiếng đàn cello của Giang Ngã.
Nó du dương vô cùng.
Cô chẳng có gì phàn nàn “Có cả nhạc ru ngủ, tớ cầu còn không được.” Giang Chước trở về phòng, đóng cửa, lúc này mới nhận ra nhịp tim đang đập nhanh bất thường.
Cô tựa lưng vào cửa, khoé môi vô thức cong lên.
Sáng hôm sau, Trâu Lâm đi làm sớm.
Vừa tới đã nhận ngay một vụ trọng án.
Hai người bị sát hại trong nhà riêng.
Trong khoảng thời gian tới, cô sẽ vô cùng bận rộn.
Bữa sáng Giang Chước làm cũng chẳng kịp ăn.
Giang Ngã thức khuya dậy sớm, ăn không nhiều nhưng lại uống rất nhiều cà phê.
Giang Chước cố ý đổi cà phê của anh thành sữa, kết quả anh dứt khoát không cầm cốc lên nữa.
Trông bộ dạng bướng bỉnh chẳng khác gì trẻ con.
Cô đành đổi lại, không quên vẫn nghiêm mặt nhắc nhở “Hôm nay anh không được uống thêm nữa, chiều còn phải đi bàn công việc.” Giang Ngã gật gù “Chỉ để tỉnh táo thôi mà.” “Anh uống nhiều quá rồi.
Em giận đấy.” Tay Giang Ngã vừa chạm vào cốc, nghe vậy lại rụt về, cuối cùng cũng không uống nữa.
Giang Ngã là một nghệ sĩ cello.
Ngày thường, anh giúp đỡ dàn nhạc của trường, hòa âm cho người khác, hoặc nhận lời mời từ các giáo viên phối nhạc để biểu diễn một đoạn nào đó.
Thỉnh thoảng, anh tham gia các buổi hòa nhạc, dựng nhạc cho những vở kịch sân khấụ Anh cũng sáng tác, gửi bài dự thi và nhận được phản hồi.
Với trình độ của mình, Giang Ngã không kiếm được quá nhiều, nhưng ở một thành phố tuyến bốn thì cũng chẳng đến mức ít ỏi.
Số vốn mở tiệm hoa Red Wedding chính là do anh tích góp mà thành.
Ở huyện Tân Thạch, có một cặp đôi vừa từ nước ngoài trở về, chuẩn bị tổ chức hôn lễ tại công viên Tân Thạch, một nơi cách khu phố cổ hai giờ lái xe.
Họ mời Giang Ngã đến biểu diễn trong đám cưới.
Ban đầu, anh từ chối.
Khi nghe nói toàn bộ hoa trang trí trong lễ cưới sẽ được đặt từ Red Wedding, anh liền đồng ý.
Chiều hôm đó, Giang Chước đóng cửa tiệm, đưa anh đến địa điểm tổ chức lễ cưới.
Họ bàn bạc về thời gian biểu diễn, danh sách nhạc phẩm, cũng như loại hoa sẽ được sử dụng.
Buổi