Chương 14
bờ môi anh.
Có lẽ… Nếu cô hít một hơi thật sâu, biết đâu còn có thể cảm nhận được hơi thở của anh ngày trước.
Giang Chước giơ tay lên, thứ cô ngửi thấy chỉ là mùi hoa.
Trên người Giang Ngã luôn có hương hoa nhàn nhạt.
Hồng, cúc, thủy tiên… tất cả đều yêu thích anh, đua nhau để lại dấu vết trên áo.
Cô bật cười.
Chợt nhớ đến lần mình từ chối công việc tại trung tâm huấn luyện để trở về Tân Thạch.
Khi ấy, Giang Ngã tức giận đến mức tự nhốt chính mình trong phòng hai ngày, không ăn cơm cũng không tắm rửa.
Cô sợ anh tổn hại sức khỏe, nửa đêm lẻn vào phòng anh, nói rất nhiều lời ngon ngọt mới dỗ được anh cười.
Cô cứ ngỡ khi đó Giang Ngã phải rất nhếch nhác, hóa ra người chật vật hơn lại là mình.
Giang Ngã vốn luôn sạch sẽ, dù hai ngày không tắm rửa, anh vẫn vậy.
Cô cười, trong lòng lại thấy chua xót.
Giang Chước chống hai tay lên máy giặt, nhìn hình ảnh phản chiếu của mình trong tấm gương phủ hơi nước.
Trông bản thân thảm hại biết bao.
Dù Giang Ngã có vì cô mà tức giận, có buồn bã thế nào, cuối cùng người chịu tổn thương nhiều hơn vẫn là cô.
Lúc Giang Chước còn đang suy nghĩ vẩn vơ, Giang Ngã đã về đến nhà.
Giang Chước hoảng loạn cởi áo len của anh ra.
Vừa cởi đến một nửa, cô chợt nhớ ra anh không nhìn thấy, thế nên dứt khoát ngừng tay.
Lần đầu tiên ngay trước mặt Giang Ngã công khai mặc quần áo của anh.
Giang Ngã có thể không nhìn thấy, nhưng anh có thể nghe thấy.
Nghe thấy từng động tác luống cuống của cô, thậm chí cả mùi ẩm mốc nhàn nhạt trên chiếc áo len ấy.
Anh tức giận, lập tức quay về phòng.
Giang Chước đứng trong phòng tắm, nhìn cánh cửa trống không, cứ như Giang Ngã chưa từng đi ngang qua đó.
Cô không nhìn thấy gương mặt giận dữ hay thất vọng của anh.
Nhưng còn nét buồn bã trên mặt cô thì sao?
Chẳng lẽ Giang Ngã không nhìn thấy ư?
À… đúng rồi.
Anh không thấy được.
Anh vĩnh viễn không thấy được nỗi đau của cô.
Không thấy được những giọt nước mắt lặng lẽ lăn trên má.
Không thấy được tình yêu tràn ngập trong ánh mắt cô dành cho anh.
Sau khi giặt xong quần áo, Giang Ngã từ phòng bước ra.
Khi đi ngang qua, cô khẽ gọi một tiếng “Anh.” Giang Ngã không đáp.
Cô coi như anh đã nghe, vừa xoay người đi thì Giang Ngã bỗng lên tiếng gọi “Giang Chước.” Anh nói “Em nên yêu đương đi.” Giang Chước nghẹn đắng trong lòng, ngoài miệng lại bình thản đáp “Được thôi.” Trâu Lâm ngày càng về nhà muộn hơn, vụ án khiến cô đau đầu không thôi.
Chín rưỡi tối, Giang Chước nấu cho cô ấy một bát mì, lắng nghe cô kể về vụ án đang theo đuổi.
Trâu Lâm thông minh, năng lực giỏi, từ khi gia nhập đồn cảnh sát Tân Thạch, cô như một luồng sinh khí mới.
Nhưng để phá giải một vụ án hóc búa, có lẽ vẫn cần một, hai năm nữa.
Trâu Lâm luôn tuân thủ nguyên tắc nghề nghiệp, không bao giờ tiết lộ nội dung quan trọng.
Những gì cô kể cho Giang Chước nghe đều là tin tức sắp được công bố trên truyền thông.
Ăn xong mì, cô uống một hớp lớn cà phê, thở dài “Làm cảnh sát đúng là cái nghề khổ không ai thấụ Người ta lúc nào cũng bảo bọn tớ kiêu ngạo, mắt cao hơn đầụ Cậu xem tớ có gì mà khoe khoang không?
Vụ án nào cũng rối như tơ vò, điều tra đến mức ngủ không đủ giấc, có cái gì mà tự cao chứ?” Miệng