Chương 5
đuổi được, tớ tưởng rằng " Nói được nửa chừng đột nhiên bị Trần Miên giữ chặt cánh tay.
Cô ấy có chút hoang mang, định hỏi có chuyện gì vậy.
Thì bất ngờ ngửi thấy mùi khói thuốc lá.
Khi nhìn xuống, trông thấy một nhóm người ở góc khuất tầm mắt, có người ngồi xổm, vài người thì đứng, trên tay lác đác đều cầm điếu thuốc.
Là người của ban Tự nhiên, một người ngồi trên bậc thang xịt chất khử mùi thuốc lên người rồi cười nói "Sao ở chỗ nào cũng nghe thấy người ta bàn tán về anh Thẩm của chúng ta thế này?" Mấy người khác tiếp lời "Cậu biết cái gì gọi là nhân vật trung tâm của chủ đề thảo luận không?" "Này, thế mấy người chúng ta là lá xanh làm nền cho hoa đỏ à?" Tiếng cười đùa của đám nam sinh lập tức tràn ngập chỗ cầu thang, vì không gian kín nên tiếng vang cứ vọng tới vọng lui.
Triệu Lị Lị kinh ngạc đến mức không nói nên lời, vốn là không ngờ lại bị bắt quả tang khi đang nhiều chuyện, chật vật túm chặt lấy cánh tay của Trần Miên, vẻ mặt đỏ bừng, theo bản năng hỏi người kia "Làm, làm sao bây giờ?" Trần Miên không trả lời, cô nhìn xuyên qua đám người kia, nhìn về phía bóng người đang đứng bên cửa sổ.
Một nhóm người đều đang hút thuốc, chỉ có người đó là không, trên tay cầm một thanh socola chơi đùa, khi nghe mấy lời trêu chọc đó anh chỉ cười mỉm rồi nói một chữ cút, giọng điệu không hề tức giận, thậm chí còn giống như đang cười, nhưng vị trí đứng ở đó lại khiến người khác không thể nào lơ là.
Vừa liếc mắt qua đã thấy, người nổi bật nhất chính là anh.
Thẩm Vực nghe đám người kia tám chuyện, ánh mắt khẽ di dời nhìn về phía Trần Miên đang đứng cách đó mấy bậc cầu thang.
Không khí dày đặc như bị bao phủ bởi khói thuốc lại bị người khác nhuốm thêm vài tia lửa, cơn mưa bụi tí tách rơi bên ngoài cửa sổ, trong hành lang có một thiếu niên cao lớn mặc áo sơ mi trắng và quần tây đen, thoạt nhìn đồng phục cũng không khác gì những người khác, thậm chí còn có phần nghiêm túc hơn khi còn cài cả chiếc cúc ở trên cùng.
Cúc áo tròn ép sát vào yết hầu của anh, khi nó đảo một vòng thì cả cổ áo cũng khẽ chuyển động theo.
Mà tầm mắt của anh lại hướng từ dưới lên nhìn chằm chằm Trần Miên một đợt, động tác không nhanh không chậm, ít nhất thì những người xung quanh không hề nhận ra sự khác thường giữa bọn họ, vẫn cười đùa hô hào gọi Vực, gọi anh Thẩm, líu ra líu rít ồn ào hơn cả vẹt.
Trần Miên thờ ơ trước ánh mắt nhìn đăm đăm của Thẩm Vực, lông mi cũng chẳng thèm chớp.
Cô gắt gao kéo Triệu Lị Lị tay chân đang căng thẳng toàn tập tiếp tục đi xuống, mùi khói thuốc bao phủ ngày càng dày đặc.
Triệu Lị Lị không biết phải bày ra biểu cảm gì, cô ấy tự hỏi liệu mình có nên xin lỗi một tiếng hay không.
Dù sao thì nói xấu sau lưng người khác lại còn bị bắt tại trận, hơn nữa đám người trong ban Tự nhiên này khá thân thiết với Trần Nhân, nếu lỡ bị họ mách lẻo thì bản thân cô ấy cũng không vấn đề gì, nhưng Trần Miên bị kẹt ở giữa như vậy có lẽ sẽ không được yên ổn.
Nghĩ tới đây, cô ấy định dừng lại rồi thấp giọng gọi Trần Miên.
Đám người trong ban Tự nhiên này cũng cảm thấy Trần Miên rất thú vị, mặc dù người nói xấu sau lưng người khác là Triệu Lị