Chương 19
Rất ít người biết được quan hệ giữa Thẩm Vực và Trần Miên, Du Hoài tốt bụng nhắc nhở "Cậu cẩn thận đừng có đùa quá trớn." Bàn tay đang giải đề của Thẩm Vực chợt dừng lại, có chút buồn cười hỏi lại "Mình không chơi nổi sao?" Cái gì anh cũng có, cho nên chẳng quan tâm đến bất cứ thứ gì.
Duy trì thành tích tốt cũng chỉ vì sự tự do không bị bố mẹ kiểm soát.
Không bất hoà với bạn học nào, gặp ai cũng có thể trò chuyện đôi ba câu cũng chỉ là để tránh những tranh chấp không đáng có.
Du Hoài đã chơi với Thẩm Vực từ nhỏ, anh ta hiểu rất rõ về sự xấu xa từ sâu thẳm bên trong con người Thẩm Vực.
Anh ta lấy bao thuốc lá từ trong túi ra, rút một điếu đưa cho Thẩm Vực, nói một cách thâm thúy "Cố quá thành quá cố đấy, A Vực." Trần Nhân đang nghịch điện thoại nghe thấy câu này liền ngẩng đầu lên, hiếu kỳ hỏi "Cái gì cố quá thành quá cố?" "Không có gì, nhưng mà cô bạn chân sai vặt của cậu có vẻ sắp yêu đương rồi đấy, cậu nên tìm người khác làm chân sai vặt cho mình đi thôi?" Yêu đương?
Trần Nhân cảm thấy buồn cười "Trần Miên?
Cậu ta thì yêu đương quái gì chứ." Du Hoài liền tặc lưỡi "Sao cậu vẫn coi thường người ta như vậy?
Khi nãy tôi từ bên ngoài đi vào, thấy cậu ta bị một nam sinh chặn trên hành lang, hai người họ một trước một sau trông rất thân mật, hình như tôi còn từng gặp nam sinh đó, có phải là lớp trưởng lớp cậu ta không nhỉ?
Là cái người bên ban xã hội từng tham gia cuộc thi với ban tự nhiên ấy." Trần Nhân lập tức cảm thấy hứng thú, cầm điện thoại lên muốn đi ngoài "Vậy tôi phải đi xem thử." Đợi cô ta đi rồi, Du Hoài lại hỏi Thẩm Vực "Cậu không đi xem thử sao?" Xem cái con khỉ.
Thẩm Vực nhìn Du Hoài, dùng ánh mắt bảo anh ta cút đi.
Trần Kha cầm đơn đăng ký tham gia cuộc thi đến tìm Trần Miên "Giáo viên ngữ văn bảo mình đưa cho cậu một bản, giá trị mà cuộc thi này mang lại cũng khá ổn, ngoại trừ tiền thưởng, còn có thể giúp ích cho việc tự chủ tuyển sinh, cậu xem thử đi." Trần Miên nhận lấy tờ đơn, đọc một lượt nội dung bên trong, rồi nói cảm ơn với Trần Kha.
Trần Kha cười nói không cần, bỗng tiếng cười ồn ào từ trong lớp học vang lên truyền đến chỗ bọn họ.
Trần Kha nhớ ra Trần Miên vừa bước ra từ trong cái lớp đó, biết là không nên nhưng vẫn không nhịn được mà khuyên cô "Bọn họ không cùng một thế giới với chúng ta, sau khi tốt nghiệp Trần Nhân và Thẩm Vực sẽ ra nước ngoài, bọn họ mang điện thoại đến trường cũng không ai nói, ngay cả máy quét cũng không quét điện thoại của họ." Bọn họ, là Trần Nhân và Thẩm Vực.
Về việc này, Trần Miên không hề phản đối.
Chỉ là hai từ "chúng ta" này, nghe hơi tế nhị, Trần Miên dừng lại, nhìn vào ánh mắt có phần lảng tránh của Trần Kha, lấy ra một chiếc điện thoại từ trong túi áo, là chiếc iPhone đời mới nhất, Trần Nhân đưa cho cô chiếc điện thoại đã dùng qua, để tiện liên lạc cho việc sai vặt khi ở trên trường.
Trần Miên cầm chiếc thoại trong tay, trước vẻ mặt sững sờ của Trần Kha, nói "Lớp trưởng, tôi và cậu cũng không cùng một thế giới." Học sinh ngoan điển hình hẳn phải giống như Trần Kha, sẽ đỏ mặt khi nói chuyện với cô gái mình thích, giấu sự rung động nơi đáy