Đăng Nhập Đăng Ký
Đăng nhập Đăng ký
⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡
Chương 10

Tản nói năng rõ ràng, hắn thấy Lô Vãn vươn tay xuống muốn cởi bỏ nội khố thì tiến lên một bước cầm chặt cổ chân nàng ép Lô Vãn phải tách hai chân ra.
Ánh đèn trong phòng mờ tối, khó để nhìn thấy phong cảnh bên dưới, Thịnh Tuyết Tản cau mày, hắn định gọi người cầm đèn.
Lô Vãn phát hiện được ý đồ của hắn vội vàng túm chặt tay Thịnh Tuyết Tản: “Đừng mà.” Trong giọng nói của nàng mang theo ý cầu xin.
Không biết Thịnh Tuyết Tản nghĩ gì nhưng cuối cùng hắn vẫn giữ lại mặt mũi cho Lô Vãn.
Hắn tự mình cầm đèn bước lại gần, bàn tay lạnh băng sờ lên chân Lô Vãn, sau đó hắn giật mạnh nội khố của nàng xuống, chiếc quần nhỏ trượt thẳng tới mắt cá chân.
Đôi chân của Lô Vãn trắng nõn như ngọc, khi đầu ngón tay Thịnh Tuyết Tản chạm vào, xúc cảm trơn nhẵn bên dưới còn hơn hẳn khay ngọc của hắn.
Thịnh Tuyết Tản vô thức vuốt ve đầu ngón tay như thưởng thức dư vị còn sót lại.
Sau đó hắn nhanh chóng tỉnh táo lại khẽ cau mày, tựa hồ có hơi bực bội với hành vi khó hiểu của bản thân.
Lô Vãn cũng không yếu đuối mong manh như bề ngoài của nàng, Thịnh Tuyết Tản nhớ tới cơn giận của hoàng thượng, đám cung nhân quỳ bên dưới lạnh run hết cả.
Ngay cả việc nghiệm thân này hoàng đế cũng không giao cho ma ma dạy lễ nghi mà hạ lệnh đưa nàng tới thẳng Tây Xưởng, qua đó có thể thấy được cơn giận của ông ta lớn thế nào.
Thịnh Tuyết Tản hiểu rõ việc đưa một người tới Tây Xương có ý gì, cuối cùng thì mỹ nhân cũng phải hương tiêu ngọc vẫn mà thôi.
“Nâng lên chút, vén áo ra.” Giọng nói của Thịnh Tuyết Thản không mang theo một chút sắc tình nào nhưng lại khiến Lô Vãn đỏ mặt.
Nàng thà rằng hoàng đế hạ lệnh chém đầu nàng ngay còn hơn ở trước mặt thái giám bày ra cơ thể của mình thế này.
Nhưng mà dù sao cũng đã tới nơi này, giữa việc bị một tên thái giám xem và việc bị một đám thái giám đè xuống kiểm tra, Lô Vãn vẫn hiểu được nên chọn bên nào.
Nàng bất đắc dĩ nâng cơ thể lên từng chút một, bờ mông rời khỏi ván giường.
“A…” Một tiếng thét kinh hãi vang lên, Thịnh Tuyết Tản mất kiên nhân, một tay hắn đỡ mông Lô Vãn nâng lên, năm ngón tay hắn lạnh buột kích thích Lô Vãn run cả người, hai chân nàng không tự chủ được mà khép chặt lại.
“Mở chân ra!” Ngón tay của Thịnh Tuyết Thản đjnh nhét vào giữa hai chân nàng, nhưng ai ngờ Lô Vãn kẹp chặt quá, hắn khó mà tiến vào được.
Thịnh Tuyết Tản nhìn nàng nhỏ giọng яên rỉ như chú mèo nhỏ, một người luôn chú ý tới hiệu suất công việc nổi tiếng lạnh nhạt âm hiểm xảo trá như đô đốc Tây Xương lại nổi lên lòng thương hại.
“Thỉnh nương nương không làm lãng phí thời gian, sau một nén nhang nô tài phải quay về phục mệnh, nếu như nương nương muốn bị chúng ta giữ chặt nghiệm thân thì cứ tiếp tục làm thế.” Thịnh Tuyết Tản kiên nhẫn khuyên nhủ, chẳng qua lời nói ra khỏi miệng không khác gì uy hiếp cả.
Hắn nhìn nữ tử giàn giụa nước mắt chậm rãi tách mở chân ra, không hiểu sao trong lòng hắn lại sinh ra cảm giác bực bội.
Thịnh Tuyết Tản cầm đèn cúi người tới gần hạ thân của Lô Vãn.
Dưới ánh đèn mờ, nơi u ám bên dưới hơi hé ra, hoa tâm khép mở theo từng nhịp hít thở của Lô Vãn.
Đây không phải là lần đầu tiên Thịnh Tuyết Tản nhìn thấy phía dưới của nữ nhân, thâm đen hay trắng hồng hắn cũng đều gặp qua


⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡