Chương 4
Chung Hi đều mệt lử, cô chỉ cảm nhận được cơn đói khát vô tận.
“Đồ đạc trên du thuyền đâu rồi?” Giang Khác Chi liếc nhìn cô, sau đó nhàn nhạt đáp “Vẫn còn trên thuyền.” Chung Hi nhìn con thuyền vẫn đang lênh đênh trên biển, lại nhìn bộ dạng nói nhiều thêm vài câu thì sẽ chết kia của Giang Khác Chi.
Thật là muốn phát điên.
“Gia đình anh tốt xấu gì cũng nằm top 3 trong ngành, nhiều tiền như vậy cũng không mua nổi chiếc du thuyền tốt một tí à?
Không phải người ta nói nhà anh có một đống du thuyền sang trọng sao?
Sao đến lượt tôi lại dính phải chiếc du thuyền động cơ còn không hoạt động được vậy?” Giang Khác Chi không nói gì, anh đi từ trong nước tới Campuchia để đàm phán một thương vụ, sau đó bởi vì thuyền trưởng bị viêm dạ dày cấp tính, nên không thể đưa anh đến trang viên được, anh một thân một mình, chọn chiếc không to cho lắm, dù sao đến đó cũng phải mất mười mấy tiếng.
Anh vẫn luôn tự nhận mình là một người cẩn thận, trước kia anh đã từng một thân một mình lái thuyền đi rất nhiều nơi, mỗi một lần trước khi xuất phát, anh nhất định sẽ làm kiểm tra rất nghiêm ngặt.
Nhưng lần này, anh lại không làm.
Sáng nay sau khi biết sẽ phải đi cùng Chung Hi, anh thừa nhận rằng bản thân bị sự thật không thể thay đổi này làm ảnh hưởng.
Việc này khiến anh vô cùng bực bội, khiến anh bỏ qua rất nhiều chi tiết.
Kinh nghiệm đi biển của anh rất phong phú, cho dù Cục khí tượng không thông báo trước, anh cũng nên nhận ra những điều bất thường chứ.
Bây giờ, chính vì sơ suất của bản thân mà khiến người phụ nữ này bị trôi dạt vào đảo hoang cùng mình, anh phải chịu phần lớn trách nhiệm.
Vì vậy, anh cố gắng nhịn xuống không kêu cô ngậm miệng lại.
Trước khi nhảy xuống thuyền cô đã nhét nhanh điện thoại vào trong phần ngực của chiếc váy hai dây.
Lúc này Chung Hi mới sờ lên ngực, phát hiện bên trong trừ hai bầu ngực cùng hai miếng dán ngực ra thì chẳng có gì cả.
Dường như Giang Khác Chi hiểu được cô đang muốn tìm gì, bèn nói “Ở phía sau cô.” Chung Hi vừa sờ, quả nhiên đã chạm thấy điện thoại, cô không nghĩ nhiều lập tức nói “Cảm ơn trời đất, chúng ta phải gọi cảnh sát ngay thôi, hiện tại trời đã tối rồi, nếu không gọi nhanh, chúng ta phải qua đêm ở đây đấy.” Giang Khác Chi không nói gì, ánh mắt bình tĩnh nhìn về phía mặt biển không gợn sóng.
Vầng trăng khuyết dần dần nhô lên khỏi mặt biển, nước biển trông mềm mại như một dải lụa xanh thẫm, không một gợn sóng, mây đen cũng hoàn toàn biến mất, khung cảnh xung quanh đẹp đẽ như chưa từng có cơn bão nào quét qua vậy, mà dường như Chung Hi cũng đã nhận ra suy nghĩ của anh.
Cô cúi đầu nhìn điện thoại, không có tín hiệu, một chút cũng không có.
Chung Hi cảm thấy bất lực, cô chống tay xuống cát, di chuyển lại gần Giang Khác Chi.
“Chúng ta phải làm sao bây giờ?” Âm thanh của cô rất nhỏ.
Rõ ràng Giang Khác Chi chưa thích ứng được với việc Chung Hi đột nhiên đến gần như vậy, nhưng anh cũng hiểu rằng con người khi đối mặt với sợ hãi, thường hay làm ra những hành động không giống lúc bình thường.
Chung Hi khác anh, anh từng trải qua việc lênh đênh trên Thái Bình Dương suốt hai ngày trời vì gặp phải lốc xoáy, nhưng với một đại tiểu thư như cô thì chắc hẳn đây là lần đầu tiên gặp tình