Chương 20
có, ăn xong nửa miếng bánh, cảm giác buồn ngủ đã giảm bớt phần nào, anh không thể để thể lực của mình hoàn toàn kiệt quệ, cũng nhận ra rằng cứ đi thế này cũng sẽ không có đường ra ở phía đằng kia, anh quyết định quay đầụ Dẫu sao thì cũng có người đang đợi anh, dù anh có bằng lòng hay không thì sự thật vẫn là như vậy.
Thật ra đây không phải lần đầu tiên Giang Khác Chi bị kẹt lại một chỗ do tai nạn, hai năm trước, khi anh đi công tác ở Mỹ cũng từng trôi dạt trên biển những ba ngày trời, cho đến khi được lực lượng cứu hộ hộ giải cứụ Có điều là khi đó anh chỉ có một mình.
Hiện tại, có một người gặp chuyện trên du thuyền của mình, anh có trách nhiệm không thể chối cãi đối với cô ấy.
Nhân lúc vẫn còn chút sức lực, sau khi dựa vào thân cây để bổ sung tí nước rồi anh bắt đầu quay lại.
Giang Khác Chi xuất phát lúc chín giờ, trong hai giờ đồng hồ anh dựa theo các kí hiệu dọc đường đi ra khỏi khu rừng, chẳng có một ai trong tầm nhìn.
Điều này khác với sự hiểu biết của anh về Chung Hi từ trước đến nay.
Nơi nào có cô luôn luôn tràn ngập tiếng huyên náo.
Anh nhìn về phía du thuyền, không biết có phải cảm giác sai hay không, nó dường như bị gió biển thổi dạt ngày càng gần bờ rồi.
Chỉ có điều, dải ruy băng trắng tung bay ở trên boong tàu kia là gì?
Anh không nghĩ nhiều, đi gần về phía lềụ Cửa lều đã kéo lên một nửa, Giang Khác Chi đứng ở bên cạnh, không nhìn vào bên trong.
Sau khi nghĩ một lúc, anh lên tiếng.
“Chung Hi.” Anh vốn định nói với cô rằng hôm nay anh không đi ra khỏi rừng được, sáng mai anh sẽ thử đổi hướng khác xem, nhưng bên trong lại chẳng lấy một tiếng trả lời.
Giang Khác Chi đoán rằng có thể là cô đang ngủ hoặc là đang ở trên du thuyền.
Anh định xoay người, trong tầm mắt bỗng xuất hiện một chiếc váy, đó là chiếc váy cô vẫn mặc sáng nay và cả con dao quân đội Thụy Sĩ cũng nằm ở bên cạnh.
Vẻ mặt Giang Khác Chi cứng lại.
Anh cau mày, động tác cúi xuống rất nhanh, nói một tiếng “Tôi đi vào đấy” rồi kéo mành ra.
Quả nhiên Chung Hi đang nằm ở bên trong.
Giang Khác Chi nhìn thấy Chung Hi mặt mày trắng bệch, nằm nghiêng một bên trong lều, cả người đã cuộn tròn thành một cục.
Ban đầu anh có hơi kinh ngạc, những rất nhanh sau đó quay mặt đi chỗ khác.
Tấm chăn mỏng anh đắp để ở trong lều lúc này đang nằm dưới chân Chung Hi, cô hiển nhiên không hề chú ý tới, thứ đang đắp trên cơ thể cô chính là chiếc áo vest anh để lại trước lúc rời đi.
Chiếc áo khó khăn lắm mới che được vùng da thịt nửa người trên cùng đùi dưới của cô.
Chung Hi dường như lúc này mới nghe thấy có tiếng động, yếu ớt mở mắt ra.
“Có chuyện gì vậy?” Giang Khác Chi hỏi, ánh mắt nhìn về phía khuôn mặt cô.
Chung Hi xấu hổ mà nói “Chuyện là, cái váy của tôi bị bẩn mất rồi, anh có thể giúp tôi giặt nó không?
Nếu không, tôi không có quần áo để mặc…” Giang Khác Chi nghe như vậy, vẫn như cũ nhíu mày.
“Cô làm bẩn.” Anh khẳng định nói “Cô đã làm gì?” Chung Hi có vẻ hơi lảng tránh “Tôi chỉ có ăn quả xoài anh để lại thôi.
Haha, có thể anh không tin nhưng dạ dày của tôi tương đối yếụ“ Cô cười gượng một tiếng.
Giang Khác Chi vẫn